
Thiên Bình ơi, cớ gì mà mong manh đến vậy... Có ai đẩy đâu mà sao Thiên Bình vẫn ngã? Mọi thứ đến, dồn dập và phũ phàng, ngay trong thời khắc mà Thiên Bình đang cạn kiệt dần can đảm. Muốn buông nhưng mà không thể, Thiên Bình còn trách nhiệm, còn món nợ từ kiếp nào phải trả, thế nên vẫn cố bấu víu bằng đôi tay đỏ gạch và đau rát. Vài ngày để tĩnh tâm, vì hơn ai hết, Thiên Bình hiểu rằng mọi thứ chỉ mới bắt đầu, những đớn đau, li biệt, hoang mang vẫn còn chờ phía trước, rất gần thôi, chỉ dăm ba ngày nữa. Thiên Bình sẽ sống sót sau dăm ba ngày nữa... Đã từ bỏ tất cả, bỏ phố thị đèn màu, bỏ hò hẹn rong chơi, bỏ những giấc ngủ ngắn mỗi đêm về sáng, bỏ hẳn những khát khao phải có, bỏ cả chính bản thân mình, và làm một Thiên Bình không được quyền biết đến những bốc đồng.
Thiên Bình nhận ra rằng không nơi nào là bình yên cả, không nơi nào... Ở đâu cũng có thứ khiến trái tim Thiên Bình mục nát, mà sẽ chẳng có ai ngoài chính Thiên Bình ngồi khâu lại cho mình từ những vết đau, nứt ra từ cuộc đời này. Sẽ lại điềm nhiên như câu hát ngày xưa rất thích. Chí ít thì đã biết cách tự làm dịu bớt, cho nước mắt vẫn còn rơi nhưng lặng và khẽ khàng hơn. Suốt cuộc sống này, ai cũng trải qua vài lần như thế, kể cả Thiên Bình, đó là một điều hiển nhiên khắc nghiệt. Chỉ cần Thiên Bình cảm thấy không cô đơn, Thiên Bình sẽ chiến thắng. Để còn được tung tẩy ngoài trời mưa, còn được SMS cho ai đó, còn được ngồi ngay cửa sổ xe bus, hứng gió phè phỡn trên tóc mình, ôi những điều đơn sơ mà đáng quý! Ngày vẫn dang tay ôm lấy Thiên Bình... "em nói cùng ta, giấc mơ một loài hoa..."
mọi người vẫn dang tay ôm lấy Thiên Bình.
Trả lờiXóaTHiên Bình cố lên nhé em!
Trả lờiXóasẽ đợi em về... :)
Trả lờiXóahug you all :X
Trả lờiXóaThiên Bình ơi, đừng khóc!
Trả lờiXóa