Nỗi mong ngóng vẫn còn thắc thỏm... em vô vọng nhìn lên bầu trời... gió lặng... không một cơn mưa. Nếu mưa thì anh sẽ đến đón em chứ, anh sẽ mang ô và cùng em về qua con ngõ chênh chao kia chứ. Em không thích cái cảm giác chờ đợi một điều gì đó xa xôi và không chắc là sẽ tới. Chết đắm đuối trong tiếng violon cong vút mùa thu, em chẳng xác định nổi rằng mình đang mong anh hay là mong mưa nữa. Mà cho dù sau cái không khí ngột ngạt oi nồng kia là một cơn mưa đêm ầm ào và dai dẳng như trong khát khao em thì anh vẫn sẽ không đến, sẽ không có chiếc ô nào cho em đêm nay. Nhưng em sẽ không bị ướt đâu vì em ngồi lại một mái hiên nhà người khác, co ro ôm lấy chính mình, mặc đôi tay trắng bệch đang cần xoa dịu.
Có rất nhiều lý do để gặp anh, có rất nhiều nơi mình muốn đến, có rất nhiều chuyện cần khơi mở, có rất nhiều nỗi nhớ cần một cuộc hẹn để khỏi tung tràn... mà trời vẫn chẳng một gợn mây. Em không muốn mình bước vào đời anh và trở thành một chướng vật, em cứ nghĩ rằng nếu cần thì anh sẽ gửi tin hoặc gọi cho em, em biết rằng giờ này chắc hẳn anh đang ở một nơi nào đó vô cùng đông đúc. Em không dám nghĩ đến một giả thiết nào liên quan đến sự lãng quên, nếu như anh biết đến thứ cảm giác này thì em sẽ trở thành một con ngốc, mù quáng, cả tin và nông nổi. Anh không biết kéo violon, anh không biết cách mang mưa tới, nhưng anh có thể thì thầm vào tai em những điều êm đẹp hơn cả tiếng đàn... Em biết mình còn có thể chờ đợi!












