ME

ME

Thứ Tư, 29 tháng 9, 2010

đợi mưa

Nỗi mong ngóng vẫn còn thắc thỏm... em vô vọng nhìn lên bầu trời... gió lặng... không một cơn mưa. Nếu mưa thì anh sẽ đến đón em chứ, anh sẽ mang ô và cùng em về qua con ngõ chênh chao kia chứ. Em không thích cái cảm giác chờ đợi một điều gì đó xa xôi và không chắc là sẽ tới. Chết đắm đuối trong tiếng violon cong vút mùa thu, em chẳng xác định nổi rằng mình đang mong anh hay là mong mưa nữa. Mà cho dù sau cái không khí ngột ngạt oi nồng kia là một cơn mưa đêm ầm ào và dai dẳng như trong khát khao em thì anh vẫn sẽ không đến, sẽ không có chiếc ô nào cho em đêm nay. Nhưng em sẽ không bị ướt đâu vì em ngồi lại một mái hiên nhà người khác, co ro ôm lấy chính mình, mặc đôi tay trắng bệch đang cần xoa dịu.

Có rất nhiều lý do để gặp anh, có rất nhiều nơi mình muốn đến, có rất nhiều chuyện cần khơi mở, có rất nhiều nỗi nhớ cần một cuộc hẹn để khỏi tung tràn... mà trời vẫn chẳng một gợn mây. Em không muốn mình bước vào đời anh và trở thành một chướng vật, em cứ nghĩ rằng nếu cần thì anh sẽ gửi tin hoặc gọi cho em, em biết rằng giờ này chắc hẳn anh đang ở một nơi nào đó vô cùng đông đúc. Em không dám nghĩ đến một giả thiết nào liên quan đến sự lãng quên, nếu như anh biết đến thứ cảm giác này thì em sẽ trở thành một con ngốc, mù quáng, cả tin và nông nổi. Anh không biết kéo violon, anh không biết cách mang mưa tới, nhưng anh có thể thì thầm vào tai em những điều êm đẹp hơn cả tiếng đàn... Em biết mình còn có thể chờ đợi!

Thứ Năm, 23 tháng 9, 2010

xem lại cổ tích


[cho cinderella's sister - 2010]
Em thích một người chị như Eun Jo. Luôn phải lạnh lùng, luôn phải chịu đựng, luôn phải làm một đứa trẻ không ngoan và luôn sẵn sàng để từ bỏ. Nhưng Eun Jo cũng có nước mắt, thậm chí là rất nhiều nước mắt, chỉ để khóc một mình, ở kho rượu, ở góc phòng, ở một góc nào rất khuất. Eun Jo có một người đàn ông vĩ đại hơn cả người cha mà đến cuối cùng cũng không thể gọi ông một tiếng cha yêu dấu, Eun Jo có một đứa em gái hờ khi đáng yêu lúc đáng hận, những tưởng chỉ một bàn tay vuốt ve là hai chị em sẽ oà vào trong nhau mà vẫn không thể, Eun Jo có một chàng trai để thấy rằng mình vẫn còn đó khả năng yêu mãnh liệt. Eun Jo sinh ra là để gánh vác và chịu đựng, đôi mắt ấy sinh ra là để lia những ánh nhìn sắc lẻm như dao, nhưng trái tim kia không tránh khỏi những thoáng nồng nàn...
Em thích một người tình như Ki Hoon. Không quá lịch lãm, không quá phô trương, không quá rắn rỏi, chỉ đủ để mọi ký ức tình yêu trôi lơ lửng bồng bềnh. Một người như Ki Hoon biết cách chở che, dỗ dành và làm vui người khác, như một hoàng tử bé... phải rồi, hoàng tử bé. Chàng trai thuận tay trái ấy có cách cầm bút rất dễ ghét, cách cười rất trong, cách khóc rất hiền, cách nhìn thừa sức khiến trái tim em nhói lên một chốc và rồi không quên được. Nếu là Ki Hoon, mặt trăng sẽ không là hình tròn nữa.
Em thích một đứa em như Hyo Sun. Một con bé tinh nghịch và luôn nhiệt thành với mọi người, mọi việc. Con bé luôn yêu thương và muốn được yêu thương. Hyo Sun đã gần như mất đi tất cả, gần như sống mù quáng, gần như là thù hận, nhưng rốt cục thì bằng chính tình cảm của mình, con bé có lại tất cả, có thể không tròn đầy, có thể đã phải đánh đổi và hy sinh nhiều lắm nhưng mà xứng đáng. Một con bé xứng đáng để được chở che.
.
.
.
Một bộ phim không phải để cười, nhưng rất ấm áp, rất nhân văn, rất đẹp, hệt như một câu chuyện cổ tích cho năm 2010, 2010...

Thứ Bảy, 18 tháng 9, 2010

yêu mình đi em

Mỗi khi ai đó làm cho em buồn, em thường có xu hướng quay lại chì chiết bản thân. Em khóc tức tưởi, em cắn nát môi mình, em châm lửa vào tay, em đập nát những thứ mình yêu thích, em làm hết thảy những điều tệ hại, vậy mà vẫn không khuây khoả. Và sau mỗi lần như vậy em thấy mình càng bị tổn thương nhiều hơn... Em đã quên mất cách tự dỗ dành, tự mua lấy hạnh phúc, em chỉ có thể tự đay nghiến và nhào nát chính mình. Em ơi, em làm sao vậy? Sao em lại dìm chết mình giữa biển khơi, sao em không vớ tìm lấy một chiếc cọc gỗ nào đó, bấu lấy nó rồi em sẽ trôi đến với bờ, em bước lên và hát khúc bình yên trước đại dương bao la sóng vỗ. Sao em không kêu cứu? Ai sẽ cứu em? Chỉ toàn những kẻ chực chờ đẩy em rơi lại.

Có ai mới hai mươi ba mà đã thấy rệu rã với đời, có ai mới hai mươi ba mà như là đang đi từ phía bên kia con dốc, có ai mới hai mươi ba mà ngồi viết những dòng đầy hệ luỵ thế này. Em ơi em còn phải chịu đựng nhiều nữa hững hờ và cô độc, em phải đối diện thôi, không thể đổ lỗi, không thể trách móc, không thể cứ nằm đó mà khóc rấm rứt vì những người mà em yêu thương, mà em tin tưởng, mà em lấy họ làm động lực để tiếp tục tồn tại. Giống như mỗi đêm sau 11 giờ, em phải dịu dàng với mình như thế nhé! Em không có tư cách yêu bất cứ một ai vì em nào đâu yêu chính bản thân em, em luôn phũ phàng với nó, em luôn bỏ mặc chính mình mà chạy đi xoa dịu người khác, đi thông cảm người khác, đi hò hẹn kẻ khác, khi mà trong em thực sự đang cô đơn quá đỗi. Em chỉ một mình, đó đôi khi cũng là may mắn. Vết bỏng trên tay em đã không thể lành lặn, chỗ đó vẫn còn một vết sẹo lồi trăng trắng, nhưng em đã không còn cảm thấy đau rát nữa. Thế nên em tin là mình sẽ vượt qua, nhờ chính em chứ không ai khác nữa...    

Thứ Hai, 13 tháng 9, 2010

ooooooooooo

vốn dĩ em thích những gì tròn tròn.

Là những khuôn mặt mũm mĩm. Bạn bè vẫn hay "trìu mến" gọi em Màn Thầu, Pé O hay gấu lợn gì đó, em vẫn thích. Hoá ra bạn gọi em bằng biệt danh gì thì em cũng thích hết. Không hẳn là một cái tên đẹp, không hẳn là một cái tên xinh, đôi khi là một cái tên mang tính chất phỉ báng thì em vẫn thích, vì nó đánh dấu sự tồn tại của bạn trong cuộc đời em, mỗi người gọi em bằng một danh xưng riêng, mỗi một danh xưng là một nụ cười, là hai bàn tay, là rất nhiều bí mật, là vô vàn những kỷ niệm... chỉ có chúng ta mới có.

Là trăng thuở ngày rằm... Mẹ sinh em vào mùa trung thu, thế nên mẹ hiền lành ghép thêm chữ Thu vào giữa tên em. Hồi nhỏ, em mê trăng vì nó tròn , nó sáng, nó đẹp, nó lung linh và nó bí ẩn. Giờ em vẫn mê trăng, nhưng là vì nó lãng mạn và vì nó cô đơn. Có nhiều truyền thuyết về mặt trăng, chị Hằng, chú Cuội nào nào đó, nhưng qua rất nhiều đêm chơ vơ sâu hút chẳng biết cất nỗi buồn vào đâu, em biết rằng trăng tồn tại là vì mình... cho dù là giữa đồng quê thanh vắng hiền hoà, giữa thị trấn ngày càng ngủ sớm, giữa phố xá người ngợm dập dìu, trăng vẫn mãi mãi là một kẻ cô độc, toả sáng mà vẫn cô độc.

Là những vòng tay ôm. Là những ánh mắt hiền. Là những vòng xe, là những cánh hoa, là những vành nón lá. Và em ơi nếu như em muốn thì trái tim người cũng sẽ là hình tròn để em yên tâm mà tựa vào, bấp bênh nhịp thở, để em mơ màng một chốc tình cờ ngay giữa mùa thu.

mùa thu tròn và sẽ lại về thôi...

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

ôi ta yêu

Em vẫn luôn cảm thấy khó nhằn khi yêu một ai đó, mà vẫn sợ đến một lúc nào mình sẽ chẳng còn khả năng nhớ thương một người nào nữa. Bây giờ người ta đã bắt đầu lo sợ về một chứng bệnh mà người bệnh chẳng yêu ai khác ngoài bản thân mình. Thật là đáng sợ! Em nay hai ba, rồi hai tư, rồi hai chín, rồi ba mươi, đến năm bao nhiêu thì em không còn khả năng yêu nữa, không còn được ai yêu nữa?? Khi đó, chắc là hoa hồng sẽ trở thành thứ hoa rẻ tiền nhất, các cuộc tỏ tình sẽ chỉ còn là trò lố bịch, và em... em xoá sạch chức năng khóc ra khỏi cuộc sống mình. Không còn khát khao, không còn thương nhớ, không còn nôn nao trước những hẹn hò, mọi thứ đã bão hoà.

Em sợ hãi vô ngần. Em cần một ai đó giữ em lại, đừng cho em tự mình trôi đến khoảnh khắc lạnh lùng đó, ai đó sẽ dạy em nghe môi mình nóng bỏng, dạy em cách bước trên biển thật hiền, dạy em cách nghe tình ca mà không còn buồn nữa. Để giữ được yêu thương trong tim mình, con người ta không cần gì khác, chỉ con người mà thôi. Thật kỳ diệu biết bao khi ở tuổi này đây, em vẫn còn thích ngồi nhìn hoàng hôn lừ đừ trôi sau ngọn cây cao bên hiên nhà, bị mắc mưa và biết mình cô đơn, hay chí ít thì là lẩn tha lẩn thẩn như ngày đầu giật mình thấy mình hay nhớ nhung một gã trai nào đấy. Yêu dấu diệu kỳ, cho dù là một cái kết không hạnh phúc thì vẫn diệu kỳ, vì em hiểu rằng mình sống một đời nhưng chỉ để tìm một vài khoảnh khắc... nhỏ bé... ngắn ngủi... chóng vánh... vội tan... mà không thể nào quên...