ME

ME

Thứ Năm, 23 tháng 9, 2010

xem lại cổ tích


[cho cinderella's sister - 2010]
Em thích một người chị như Eun Jo. Luôn phải lạnh lùng, luôn phải chịu đựng, luôn phải làm một đứa trẻ không ngoan và luôn sẵn sàng để từ bỏ. Nhưng Eun Jo cũng có nước mắt, thậm chí là rất nhiều nước mắt, chỉ để khóc một mình, ở kho rượu, ở góc phòng, ở một góc nào rất khuất. Eun Jo có một người đàn ông vĩ đại hơn cả người cha mà đến cuối cùng cũng không thể gọi ông một tiếng cha yêu dấu, Eun Jo có một đứa em gái hờ khi đáng yêu lúc đáng hận, những tưởng chỉ một bàn tay vuốt ve là hai chị em sẽ oà vào trong nhau mà vẫn không thể, Eun Jo có một chàng trai để thấy rằng mình vẫn còn đó khả năng yêu mãnh liệt. Eun Jo sinh ra là để gánh vác và chịu đựng, đôi mắt ấy sinh ra là để lia những ánh nhìn sắc lẻm như dao, nhưng trái tim kia không tránh khỏi những thoáng nồng nàn...
Em thích một người tình như Ki Hoon. Không quá lịch lãm, không quá phô trương, không quá rắn rỏi, chỉ đủ để mọi ký ức tình yêu trôi lơ lửng bồng bềnh. Một người như Ki Hoon biết cách chở che, dỗ dành và làm vui người khác, như một hoàng tử bé... phải rồi, hoàng tử bé. Chàng trai thuận tay trái ấy có cách cầm bút rất dễ ghét, cách cười rất trong, cách khóc rất hiền, cách nhìn thừa sức khiến trái tim em nhói lên một chốc và rồi không quên được. Nếu là Ki Hoon, mặt trăng sẽ không là hình tròn nữa.
Em thích một đứa em như Hyo Sun. Một con bé tinh nghịch và luôn nhiệt thành với mọi người, mọi việc. Con bé luôn yêu thương và muốn được yêu thương. Hyo Sun đã gần như mất đi tất cả, gần như sống mù quáng, gần như là thù hận, nhưng rốt cục thì bằng chính tình cảm của mình, con bé có lại tất cả, có thể không tròn đầy, có thể đã phải đánh đổi và hy sinh nhiều lắm nhưng mà xứng đáng. Một con bé xứng đáng để được chở che.
.
.
.
Một bộ phim không phải để cười, nhưng rất ấm áp, rất nhân văn, rất đẹp, hệt như một câu chuyện cổ tích cho năm 2010, 2010...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét