ME

ME

Thứ Sáu, 5 tháng 11, 2010

những cửa hiệu kinh doanh niềm nhớ


Phải đứng tẩn ngẩn tần ngần một hồi thì cô mới nhớ ra tên con đường ấy. Cũng đã lâu quá rồi, cái trí nhớ tồi tàn của cô càng ngày càng tồi tàn hơn nữa. Đến ngay cả những điều từng làm cô hạnh phúc mà cũng dần quên mất. Những ngả đường Sài Gòn như những vệt khâu và tấm áo ký ức lộng lẫy nhường nào. Cái đoạn đường này cô vẫn thường ngồi chờ buýt, trên cao kia cô đã ngồi trú mưa trong đêm trước Trung thu, ngã tư ấy cô đã vượt ngang vượt dọc không biết bao nhiêu lần, rồi cả quãng đường dài ngập tràn không khí Noel chiều năm ấy nữa. Bao lâu rồi cô không tạt qua. Cô không còn đủ thời gian để đón buýt, không ai chở cô chạy ngang, không biết lấy cái cớ gì để mà vô tình về ngang qua nữa. Và giờ cô chỉ có thể mập mờ về những đoạn dốc và cửa hiệu hai bên nó như thế nào. Chắc đã khác trước kia nhiều lắm.




Thế nên cái quán tính đi đường cũng vì thế mà giảm sút. Trước kia chỉ cần đến quãng đó là tự dưng sẽ rẽ về hướng cần đi, cho dù trong đầu cô có đang mơ về một tối hẹn hò hay là gì gì đó. Sài Gòn có nhớ cô không? Còn cô, cũng không biết nữa. Nhưng cô nhớ cái công viên xanh lá rì rì bốn bề xe cộ, tấp xe vào và gọi một trái dừa. Cô nhớ khu bàn cờ quận 3, những con đường mà đi lối nào cũng có thể về được đến nhà. Cô nhớ những cửa hiệu áo cưới sáng choang đường 3 tháng 2, con đường hẹp có lối dẫn vào ký túc xá, hẻm nhỏ xíu chiều nào đi học về cũng nghe mùi thức ăn thơm nức, tiệm cắt tóc người Hoa chẳng bao giờ thấy được mặt chủ, cái quán ăn chắc tại không hợp phong thuỷ mà đổi chủ đổi tên liền tù tì, những nàng ma-nơ-canh kiêu kỳ đằng sau cửa kính, một cửa hiệu hoa đẹp mà chưa bao giờ cô ghé vào mua... Thế có phải là nhớ không ta? Có tình yêu nào nấp trong nỗi nhớ ấy hay không?

2 nhận xét:

  1. Rồi sẽ có ngày LQ bước chân vào và sẽ có ẻn " những cửa hiệu kinh doanh niềm hạnh phúc".hihi...

    Trả lờiXóa
  2. hihi. thui, nếu có thì em mún làm khách hàng àh.

    Trả lờiXóa