Có những điều tưởng chừng như nhỏ bé, mà nếu nói ra, sẽ giải quyết được hết, thông suốt được hết, hài hoà được hết, không đớn đau và cồn cào nhau nữa. Nhưng không nói. Sao vậy? Tại vì không muốn nói. Lời nói là công cụ giao tiếp tốt nhất giữa con người, thế mà đâu phải lúc nào nói ra người cũng hiểu đâu, người hiểu rồi thì liệu người có cảm cho tui, người cảm rồi chắc người cũng cảm để cho có thôi. Rồi thì cũng chẳng thay đổi được gì. Không chấm nhưng mà gần hết. Nhiều khi tui trách sao mà cái điều nhỏ bé ấy nó lại nhỏ bé đến vậy, nó bé đến độ tui đã nghĩ là người sẽ chẳng thèm nghe để làm gì, thế nên tui nuốt cái điều nhỏ bé đó của tui lại. Văn hoá sẻ chia đã là điều xa xỉ [với tui thoai]
Có một điều tưởng chừng như nhỏ bé, mà nếu nói ra, có thể chúng ta sẽ khác. Có thể tui sẽ vững lòng hơn để yêu ** nồng nàn và đường hoàng hơn, không lén lút, không mộng mị như thế này. Nhưng tui vẫn không dám nói. Vì tui không tìm đâu ra một lý do đủ lớn để ép mình nói. Đó là bí mật. Có thể là khi điều nhỏ bé đó không còn là bí mật với ** nữa, thì đến cả cái quyền được yêu một mình tui cũng không còn nữa. ** sẽ dần dần xa lánh tui, khách sáo với tui, thậm chí là thương hại tui. Vậy là tui nhủ mình nên nuốt thêm một điều bé nhỏ nữa, vì tui không tự tin rằng ** sẽ sẵn lòng cho tui một vòng tay, vì vòng tay ** chắc đang chờ một kẻ khác. Ôi sao mà tui có những điều nhỏ bé đau lòng đến vậy, một cuộc nói chuyện thôi, à không, một vài phút thôi, à không nữa, chỉ một câu thôi... mà trời ơi tui không nói được. ** ơi...


Trong cái nho nhỏ lại có cái to to. Trong cái to to lại có cái lúc to lúc nhỏ.Huề.
Trả lờiXóaôi rắc rối quá. em ko hỉu nổi :)
Trả lờiXóa