Cô đang mong muốn thời gian qua nhanh thật nhanh để mau chóng kết thúc 3 năm biến cố của cuộc đời mình. 1 nửa của 3 năm ấy đã trôi qua, liệu rằng sau 1 nửa còn lại cô có còn được phép như xưa. Biết rằng đã và đang đánh mất nhiều lắm, thậm chí là cô thấy rõ mồn một từng thứ, từng thứ vụt mất trên tay mình, mà bất lực... hy vọng sau 3 năm chúng sẽ trở về, như là một ngày nắng ấm.
. Với Tatu Oh. Người đã đi vào lòng cô, vượt qua khỏi giới hạn tình bạn, thân thiết như gia đình, khiến tâm hồn cô mở cửa và nói ra những điều chất chứa. Người đầu tiên dạy cô biết thế nào là sẻ chia. Người dễ dàng khiến cô cười và dễ dàng làm cô khóc. Người đã từng ở vị trí quan trọng nhất trong cô, dù bây giờ đã bị soán ngôi rồi, một ngày nào đó cô sẽ kể. .Với Phiên Nghiên. Người dạy cô biến nỗi buồn thành những dòng chữ viết. Người góp phần tạo nên cho cô một gia đình mới ở tuổi 20. Người khiến cô muốn chở che và được chở che. Người cân bằng cho cô mệnh đề kẻ thích nấu và người thích ăn. Người cùng cô thong dong qua những đêm vô tư lự trên tầng 2 chung cư ấm áp. Cuộc đời này là mãi mãi, và nơi đó chính là khoảnh khắc.
. Với Cá Ngão. Người anh em tốt. Người lúc nào cũng có thể nhường nhịn cô. Thật may mắn vì cô đã gặp một người còn mít ướt và yếu đuối hơn cả mình. Giống nhau đến 65,99%. Người cùng cô ăn chơi lêu lổng, người cùng cô nuốt trọn những khoảng thời gian rỗi đời. Không phải nhân vật chính, nhưng là một người không thể thiếu. Với cô, đây là một người trung hoà của mọi người, có sẻ chia, có vui có buồn, có showbiz, lười biếng và có cả nhiệt thành.
. Với Nhóc heo. Chúng ta có những vấn đề thật khác nhau nhưng cùng chung sở thích. Người cùng cô huyên thuyên trong hội phim Hàn. Người mà cô muốn cười cùng, khóc cùng, mơ mộng cùng về một vài drama nào đó. người gây nên những chấn động không ngờ trong tim cô. Người đặc biệt nhiều mâu thuẫn và nhiều bí ẩn. Người chở cô vòng vèo qua những phố phường ngắm nhìn thiên hạ, bình luận thiên hạ, sau lưng người là một chỗ ngồi với cả bình yên và hạnh phúc.
. Với Phong windie. Cô biết đã có những đổi thay. Nhưng Phong windie là người gây nên cho cô những trò quái đản. Người có cái siết tay rất ấm, khi dịu dàng, lúc rộn ràng cứng cỏi. Trong những niềm vui và nỗi buồn của người, cô thấy mình một chút ở trong đó. Người lôi cô vào mấy cuộc đi rong, đôi khi không vì mục đích hay lý do gì. Khi ở bên, cô sẽ không quá khó khăn để nghĩ xem mình sẽ nói gì và làm gì tiếp theo. Vì người luôn là một người thú vị.
. Với Sandy. Chắc Sandy không biết đâu, nhưng sandy là người đã làm cho cô đi hết từ thắc mắc này đến tò mò kia. Người có thể làm rất nhiều thứ mà cô không thể. Sandy có thể cắm hoa, nấu ăn, và đặc biệt là cua trai rất giỏi. Không có gì hết gái àh, đó là bản năng của em thôi :) Người không biết quá nhiều để cô không cảm thấy áp lực khi ở cùng.
. Với Nhật Linh. Người luôn liến thoắng bên tai cô như một con bé cấp 3 vô tư và không biết hờn dỗi, người cho cô thứ cảm giác thân thuộc kỳ lạ từ vài ba lần gặp đầu. Người cho cô một chỗ ngủ trên tầng cao nhất của ngôi nhà, cùng tra tấn giấc ngủ của nhau đến gần 2 giờ sáng. Như 1 đứa em gái đáng yêu và một bà chị luôn tỏ vẻ già đời.
. Với Yến Phạm. Người đầu tiên trong bọn nhỏ gọi cô tiếng chị nhẹ nhàng. Người nhỏ bé, đến cả nghĩ suy cũng nhỏ bé và non nớt nốt. Người cùng cô ngủ trên 1 chiếc giường con ấm áp suốt 2 đêm Đà Lạt. Người cùng cô nâng những ly bia đắng ngòm nhạt thếch, vậy mà vẫn muốn uống. Người luôn tham gia vào những cuộc vui, mà lần nào cũng thấy em buồn. Thôi em... đừng buồn...
Đã nói hết được đâu. Trong những người và những điều kể trên có một phần đã bỏ cô mà đi, một phần ở lại. Trong phần ở lại cũng có một phần vẹn nguyên và một phần nứt nẻ. Trong phần vẹn nguyên biết đâu có một phần sắp sửa ra đi. Ôi cái đầu óc của cô. Ôi blog của cô, sao hỉnh ảnh của những người quen nhiều quá.