ME

ME

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

vì cứ cách 24 giờ, trời lại vào đêm

Gã trai ấy ra đi vào một đêm rất yên. Gió không dám lùa mạnh, đèn không chói sáng, điện thoại chỉ báo rung. Và cô cũng chẳng dám khóc oà, chỉ khẽ thấy nước mắt tràn qua khoé, lăn dài trên má, qua tai, và rơi tõm xuống nền gối ấm, lẽ ra ở trong hoàn cảnh ấy, cô phải vùi mặt mình vào sâu trong gối, tấm tức và cồn cào vì sự đổ vỡ của một giấc mơ. Ừ, rồi thì gã cũng chỉ là một giấc mơ. Bây giờ cô ghét nằm mơ, cô ghét thứ hạnh phúc giả tạo và thêu dệt, cô ghét chiếc áo cuồng nhiệt của sự ơ hờ. Cô ghét hết mọi thứ liên quan tới gã, vì cô chẳng cách nào thoát khỏi chúng, chúng khiến cô luôn phải nhớ về và rồi tự chúng biến thành ký ức đầy gai nhọn. Hạnh phúc và đớn đau, ngọt ngào và cay đắng, yêu đương và rạn vỡ... làm sao biết nơi đâu là ranh giới để mà mình đừng bước qua ??

Gã trai ấy ra đi vào một đêm rất lạnh. Cô đưa mắt nhìn ra phía gió sương, chỉ thấy đêm tối nhìn mình bằng đôi mắt lạnh băng, không một cái vuốt ve an ủi. Trong chuyện tình này rốt cuộc cũng chỉ có mỗi mình cô. Gã thuộc về một nơi xa xăm, xa hơn cả không gian, dài hơn cả thời gian, một nơi mà cô không thể đến chỉ với tình yêu của mình. Tự nhiên mà muốn chạy ào ra phía bóng đêm và mất hút, sẽ chẳng có ai nhận ra thiếu vắng và chạy đi tìm cô, cô sẽ ở đó một mình, không tin nhắn, không hò hẹn, không gã trai. Nhưng trái tim cô không thể mãi mùa đông...

Thứ Năm, 23 tháng 12, 2010

MERRY X-MAS TO ME

Sau Tết thì tui thik Giáng sinh nhứt trong năm, thik hơn cả Valentine lun [dĩ nhiên roài]. Hình như là bất kỳ màu sắc sặc sỡ nào cũng thuộc về Giáng sinh, thế nên mùa này đường phố tha hồ mà rực rỡ, và tui tha hồ mà lè lẹt. Để đón Noel, tui đã định là sẽ xem một movie thật vui thật ý nghĩa, và tui đã chọn My Little Bride [Cô dâu 15 tuổi], một bộ phim đã coi từ rất lâu, đủ lâu để khi xem lại có một vài chi tiết vẫn làm tui bất ngờ vì mình đã quên quá nhiều. Nhận ra là đêm Giáng sinh thì nên xem những bộ phim như thế này, tuy không hề liên quan gì tới mùa lễ hội nhưng vẫn đủ ấm ở giữa đêm đông. Đâu phải cuộc sống hôn nhân nào cũng "đáng sợ" như mình từng nghĩ đâu :)

Tui mê không khí lạnh đêm Noel quá chừng chừng. Buổi tối đường vắng, bạn chở băng băng ngoài phố, nghe lạnh rát đôi chân, bao nhiêu gió lạnh phía trên bạn hứng hết. Mà vui cái là càng lạnh run thì tiếng cười càng giòn giã, cũng lâu lắm rồi hôm nay mới lại cười cái điệu cười vô duyên ấy. Ở cái nơi xó xỉnh mù u này chỉ có 5% hương vị Giáng sinh thôi, tui cũng không còn đủ sức khoẻ để lê lết trong đêm này, nên sẽ rất tuyệt nếu chỉ ra đường một chốc rồi rúc về nhà, mở máy lạnh ở 19 độ, lôi kem đễ sẵn trong tủ lạnh ra ăn, pose một pic bên cạnh cây thông cho có mùi, gọi cho vài ba người vớ vẩn, nhận lại vài ba lời nhăng tiếng cuội, rồi trùm mền nằm coi phim. Mới nghĩ tới thôi mà đã nghe sướng. Uhm.... mà có ai cho tui nghe một tiếng chuông nhà thờ không ta :)

Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2010

không đâu an lành bằng chính tuổi thơ

Chẳng có nơi nào là bình yên cả! Cuộc sống dạy cô biết yêu thương và dạy cô biết căm hận con người. Khi những cánh đồng không còn cơ hội vào mùa gặt, các chị các cô không còn sớm tinh mơ vác lưỡi liền ra đồng, chỉ có những ngôi nhà thi nhau to rộng trên nền đất gạch hoang liêu. Khi lũ trẻ không còn mua dây thun về thắt thành sợi chơi nhảy đủ kiểu, khoảnh sân bé sau nhà đôi khi chỉ còn có tiếng đánh nhau của lũ con trai. Khi cô không rong chơi nữa, bước ra khỏi giấc mơ của mình, rũ bỏ vẻ ngoài bình yên, và cô bắt đầu trưởng thành.

Cô đấu tranh với mọi xô bồ bên ngoài, giữ cho mình luôn năng động và mạnh mẽ để không bị nhấn chìm. Cô đấu tranh với người con gái nào đó trong quá khứ mơ hồ để tìm một vài phần nghiễm nhiên trong trái tim của gã trai ấy. Cô đấu tranh với chính mình, vì đôi khi cái ý nghĩ sẽ lao ra khỏi nhà và vùng chạy đến bất kỳ nơi nào xa lạ khác, vẫn chớp nhoáng trong đầu làm cô khó ngủ. Dường như con người nơi này không hề thích sự bình an và tĩnh lặng. Cô cảm thấy đáng thương cho họ và đáng thương cho chính mình... Đó là một buổi chiều tháng mười hai trời không cho gió, ngột ngạt, trầm buồn, gắt gỏng, và hoàng hôn xuống nặng nề như mặt trời bị kéo rớt ở phía mờ xa...

Thứ Năm, 9 tháng 12, 2010

hơi dài, nhưng hãy đọc cho đến hết

Cô đang mong muốn thời gian qua nhanh thật nhanh để mau chóng kết thúc 3 năm biến cố của cuộc đời mình. 1 nửa của 3 năm ấy đã trôi qua, liệu rằng sau 1 nửa còn lại cô có còn được phép như xưa. Biết rằng đã và đang đánh mất nhiều lắm, thậm chí là cô thấy rõ mồn một từng thứ, từng thứ vụt mất trên tay mình, mà bất lực... hy vọng sau 3 năm chúng sẽ trở về, như là một ngày nắng ấm.

. Với Tatu Oh. Người đã đi vào lòng cô, vượt qua khỏi giới hạn tình bạn, thân thiết như gia đình, khiến tâm hồn cô mở cửa và nói ra những điều chất chứa. Người đầu tiên dạy cô biết thế nào là sẻ chia. Người dễ dàng khiến cô cười và dễ dàng làm cô khóc. Người đã từng ở vị trí quan trọng nhất trong cô, dù bây giờ đã bị soán ngôi rồi, một ngày nào đó cô sẽ kể.

.Với Phiên Nghiên. Người dạy cô biến nỗi buồn thành những dòng chữ viết. Người góp phần tạo nên cho cô một gia đình mới ở tuổi 20. Người khiến cô muốn chở che và được chở che. Người cân bằng cho cô mệnh đề kẻ thích nấu và người thích ăn. Người cùng cô thong dong qua những đêm vô tư lự trên tầng 2 chung cư ấm áp. Cuộc đời này là mãi mãi, và nơi đó chính là khoảnh khắc.

. Với Cá Ngão. Người anh em tốt. Người lúc nào cũng có thể nhường nhịn cô. Thật may mắn vì cô đã gặp một người còn mít ướt và yếu đuối hơn cả mình. Giống nhau đến 65,99%. Người cùng cô ăn chơi lêu lổng, người cùng cô nuốt trọn những khoảng thời gian rỗi đời. Không phải nhân vật chính, nhưng là một người không thể thiếu. Với cô, đây là một người trung hoà của mọi người, có sẻ chia, có vui có buồn, có showbiz, lười biếng và có cả nhiệt thành.

. Với Nhóc heo. Chúng ta có những vấn đề thật khác nhau nhưng cùng chung sở thích. Người cùng cô huyên thuyên trong hội phim Hàn. Người mà cô muốn cười cùng, khóc cùng, mơ mộng cùng về một vài drama nào đó. người gây nên những chấn động không ngờ trong tim cô. Người đặc biệt nhiều mâu thuẫn và nhiều bí ẩn. Người chở cô vòng vèo qua những phố phường ngắm nhìn thiên hạ, bình luận thiên hạ, sau lưng người là một chỗ ngồi với cả bình yên và hạnh phúc.

. Với Phong windie. Cô biết đã có những đổi thay. Nhưng Phong windie là người gây nên cho cô những trò quái đản. Người có cái siết tay rất ấm, khi dịu dàng, lúc rộn ràng cứng cỏi. Trong những niềm vui và nỗi buồn của người, cô thấy mình một chút ở trong đó. Người lôi cô vào mấy cuộc đi rong, đôi khi không vì mục đích hay lý do gì. Khi ở bên, cô sẽ không quá khó khăn để nghĩ xem mình sẽ nói gì và làm gì tiếp theo. Vì người luôn là một người thú vị.

. Với Sandy. Chắc Sandy không biết đâu, nhưng sandy là người đã làm cho cô đi hết từ thắc mắc này đến tò mò kia. Người có thể làm rất nhiều thứ mà cô không thể. Sandy có thể cắm hoa, nấu ăn, và đặc biệt là cua trai rất giỏi. Không có gì hết gái àh, đó là bản năng của em thôi :) Người không biết quá nhiều để cô không cảm thấy áp lực khi ở cùng.

. Với Nhật Linh. Người luôn liến thoắng bên tai cô như một con bé cấp 3 vô tư và không biết hờn dỗi, người cho cô thứ cảm giác thân thuộc kỳ lạ từ vài ba lần gặp đầu. Người cho cô một chỗ ngủ trên tầng cao nhất của ngôi nhà, cùng tra tấn giấc ngủ của nhau đến gần 2 giờ sáng. Như 1 đứa em gái đáng yêu và một bà chị luôn tỏ vẻ già đời.

. Với Yến Phạm. Người đầu tiên trong bọn nhỏ gọi cô tiếng chị nhẹ nhàng. Người nhỏ bé, đến cả nghĩ suy cũng nhỏ bé và non nớt nốt. Người cùng cô ngủ trên 1 chiếc giường con ấm áp suốt 2 đêm Đà Lạt. Người cùng cô nâng những ly bia đắng ngòm nhạt thếch, vậy mà vẫn muốn uống. Người luôn tham gia vào những cuộc vui, mà lần nào cũng thấy em buồn. Thôi em... đừng buồn...

Đã nói hết được đâu. Trong những người và những điều kể trên có một phần đã bỏ cô mà đi, một phần ở lại. Trong phần ở lại cũng có một phần vẹn nguyên và một phần nứt nẻ. Trong phần vẹn nguyên biết đâu có một phần sắp sửa ra đi. Ôi cái đầu óc của cô. Ôi blog của cô, sao hỉnh ảnh của những người quen nhiều quá.

Thứ Sáu, 3 tháng 12, 2010

quãng chờ...

Trong tim ai cũng có một nơi chờ người khác chạm đến! Cô không thích K, thậm chí cô còn cảm thấy K như một con bài trong cuộc thi, được đưa vào để thêm phần kịch tính. K hát không hay, K diễn không tốt, nói chung nếu là cô thì K sẽ không có bất kỳ cơ hội nào. Cô lúc nào cũng chờ đến thời khắc K không được là người tiếp tục. Nhưng cô đã không nghĩ là K sẽ ra về theo cái cách thế này. Trong một phút giây ngắn ngủi nào đó, K đã làm cô xúc động. Một vài người khác xúc động. Và giữa những lời hát chia tay, đã có nước mắt rơi, khẽ khàng. Bất kỳ một sự thiếu vắng nào (và cả sự đào thải nào) cũng đều tạo nên một khoảng trống, cho dù đó là khoảng trống từ một con người mình không quan tâm lắm. Thoáng chốc cô cảm thấy K đã chọn một cách thông minh để dừng lại. Không tiếc, nhưng buồn.

Và tương tự như thế, tại một phút giây bất ngờ nào đó, trái tim ta bị một kẻ nào đó chạm đến, làm bật lên những rung cảm nghẹn ngào, chúng khiến ta muốn yêu thương biết nhường nào. Cô gọi đó là quãng chờ... nếu mọi người đến với cô từ những quãng chờ trong lòng cô, chắc chắn cũng sẽ giống như K lúc ấy, khiến cô miên man sau buổi chờ, và cảm xúc đến, bất giác khiến vòng tay cô mở rộng để sẵn sàng nâng niu. Nếu ta khóc vào phút giây này liệu có được phép không? Không ai có thể ngăn được nước mắt của người khác, những quãng chờ có thể là hạnh phúc, là khổ đau, là được, là mất, là cho đi, là nhận lại, vậy mà vẫn chờ... để biết rằng mình còn đó cảm xúc. Đến với nhau thật lòng, có khi nào quá khó không...