ME

ME

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

vì cứ cách 24 giờ, trời lại vào đêm

Gã trai ấy ra đi vào một đêm rất yên. Gió không dám lùa mạnh, đèn không chói sáng, điện thoại chỉ báo rung. Và cô cũng chẳng dám khóc oà, chỉ khẽ thấy nước mắt tràn qua khoé, lăn dài trên má, qua tai, và rơi tõm xuống nền gối ấm, lẽ ra ở trong hoàn cảnh ấy, cô phải vùi mặt mình vào sâu trong gối, tấm tức và cồn cào vì sự đổ vỡ của một giấc mơ. Ừ, rồi thì gã cũng chỉ là một giấc mơ. Bây giờ cô ghét nằm mơ, cô ghét thứ hạnh phúc giả tạo và thêu dệt, cô ghét chiếc áo cuồng nhiệt của sự ơ hờ. Cô ghét hết mọi thứ liên quan tới gã, vì cô chẳng cách nào thoát khỏi chúng, chúng khiến cô luôn phải nhớ về và rồi tự chúng biến thành ký ức đầy gai nhọn. Hạnh phúc và đớn đau, ngọt ngào và cay đắng, yêu đương và rạn vỡ... làm sao biết nơi đâu là ranh giới để mà mình đừng bước qua ??

Gã trai ấy ra đi vào một đêm rất lạnh. Cô đưa mắt nhìn ra phía gió sương, chỉ thấy đêm tối nhìn mình bằng đôi mắt lạnh băng, không một cái vuốt ve an ủi. Trong chuyện tình này rốt cuộc cũng chỉ có mỗi mình cô. Gã thuộc về một nơi xa xăm, xa hơn cả không gian, dài hơn cả thời gian, một nơi mà cô không thể đến chỉ với tình yêu của mình. Tự nhiên mà muốn chạy ào ra phía bóng đêm và mất hút, sẽ chẳng có ai nhận ra thiếu vắng và chạy đi tìm cô, cô sẽ ở đó một mình, không tin nhắn, không hò hẹn, không gã trai. Nhưng trái tim cô không thể mãi mùa đông...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét