
Cảm ơn bạn vì đã đến trong cuộc đời này, để lại cho mình một vệt son rạng ngời trong tâm khảm. Cảm ơn bạn đã cho mình những buổi sân trường đầy nắng. Cảm ơn bạn đã cho mình rất nhiều nước mắt đêm hôm nay. Cảm ơn bạn đã bước ra khỏi mình theo một cách mà mình chẳng thể nào quên. Mình cứ muốn nhớ mãi tháng năm mười hai ấy, vì có bạn. Bao nhiêu lâu rồi nhỉ, đủ để bạn quên nỗi đau ngày xưa, đủ để bạn không còn trách giận mình chi hết? Đủ để mình thắt lòng khi hôm nay cô ấy kể với mình về bạn. Cô ấy nhớ mình đã trẻ con thế nào khi thương bạn, vội vàng thế nào khi thương bạn, lạnh lùng thế nào khi xa bạn. Giờ thì bạn đã quên cười trước mặt mình, cũng đã quên cách chọc cho mình cười. Bây giờ nghĩ tới bạn, mình chỉ muốn khóc.

Đến tận phút giây này mình mới hiểu hết ý nghĩa của thứ tình cảm học trò đó. Mình đã không tìm hiểu xem bạn nghĩ gì, bạn cảm thấy thế nào, bạn hụt hẫng ra sao. Tất cả mình có thể làm chỉ là im lặng và hành động theo xúc cảm. Bao nhiêu năm rồi bạn? Cô ấy không ngờ là mình đã quên đi một vài thứ, còn mình, mình lại ước gì mình quên hết để không còn cảm thấy tội lỗi với bạn như lúc này. Kỷ vật cuối cùng mà mình còn giữ được, không biết là bạn còn muốn mình giữ hay không, nhưng dù thế nào thì nó cũng mãi nằm vẹn nguyên trong trí nhớ rồi, bạn không đòi lại được, mình không vứt đi được, chúng ta không phủ nhận được. Giá như có thể quay ngược về thời gian ấy, để thấy được bạn, thấy được mình, thấy lớp học tầng cao, thấy tấm lưng áo trắng, thấy góc bàn quen thuộc, và lại thấy một sân trường đầy nắng. Mà Nắng giờ bỗng chốc hoá xa xăm...
...
"JUST FOR YOU"... only you...
[ 19.02.2011 ]
thôi, cứ trả cho ngày xưa, mà an lòng nhé em! :)
Trả lờiXóaem nợ, trả ko hết anh ơi.
Trả lờiXóatrả từ từ, rồi cũng có lúc, muốn giữ cũng chả còn gì. tin vậy đi! ;)
Trả lờiXóa