
[em đã không còn thiết tha một sự đủ đầy]
.
Gã đâu biết đó là lần đầu tiên có một gã trai ôm lấy vai em mà khóc. Gã làm em cảm thấy mọi ngôn từ của em trở nên thừa thãi và suốt cái ôm vàng vọt ấy đã chẳng thể lôi ra khỏi miệng một lời ủi an nào. Em lại thấy mình mơ. Nơi những ngày xưa luôn hiện diện một cánh cửa sẵn sàng cho ta trở về bất cứ lúc nào. Em lại được vòng tay, em lại được nụ cười, em lại được những cuộc gọi dông dài chuyện phiếm. Gã khiến em giật mình vì mọi thứ trôi quá nhanh, dù đôi khi cũng đã cố gắng hết sức để mà giữ lại. Như giữ ngón tay quen lùa vào trong tóc, như giữ những chuyến đi về gọn ghẽ và thường xuyên.
.
Đôi khi linh cảm của bản thân là đúng, đôi khi nếu tin vào nó thì nghĩa là ta đã chệch ngã một đoạn dài. Nếu tìm cách quay về hay quên đi, dĩ nhiên sẽ khiến trái tim mình rách mướp. Và đau thay, em rách mướp. Mỗi lần gặp người con trai ấy, em muốn kết thúc. Mỗi lần quay đi, em lại muốn bắt đầu. Những lập lờ không rõ cứ xoay vần và em chẳng thể tìm thấy lối ra. Chỉ ngộ ra rằng thương một người là tự đay nghiến chính bản thân mình, là quên mất mình là ai, là không còn nhận ra những giới hạn. Vượt qua giới hạn... và linh cảm... và rách mướp...
.
Em muốn nổ tung mình trong một mớ nghĩ suy. Vậy mà còn cố cafe đêm và tha về một mớ khác nữa. Trên thế giới này, những cuộc chia tay diễn ra hằng ngày hằng giờ, bao nhiêu lâu cũng vậy, chỉ một cái gật đầu, ừ mình chia tay. Có thể không nước mắt, có thể không quyến luyến, có thể sẽ dễ dàng. Nhưng bao giờ lại có thể cho một sự bắt đầu mới. Con người sinh ra là để làm khổ nhau, nhưng xin hãy tin rằng điều cuối cùng còn lại chỉ có thể là hạnh phúc.
.
3 mẩu chuyện riêng biệt, những tê tái dập dồn, đêm nay lạnh quá!
[ Tình yêu cũng giống như những cơn mưa đầu mùa. Rơi vô tình, rơi ướt át, rơi bâng quơ, rơi hững hờ như một nụ hôn còn để hẹn. ].
Ziết một câu sến rện chẳng ăn nhập gie. Có cảm giác nào sướng hơn cái cảm giác này. Đi chơi đim, ăn kem đim, ăn ốc đim, hủ tíu đim, lết cái xác no lặc lè zề nhà, leo lên koi phim Hàn, và sau đó đi nằm một giấc đến sáng không mơ mộng gì. Sướng hông, ai mà biết được. Thì ra con nhỏ cũng giống tui, nó quăng cái bằng đại học nhân văn chỏng chơ đó, zề ngoại ô này phụ trông nom quán xá. Hông muốn hỏi nó có sướng hông, vì dòm mình là biết nó hà, khỏi hỏi..
Tui tưởng có mình tui là zề quê cắm sào, ai dè đâu zài ba người nữa cũng đang nhón chưn đi. Là do Sài Gòn chán hay bị đẩy đưa như tui?? Thôi nha, mình tui đi là đủ rồi, mấy người đi nữa thì cái động nó còn cái gì khi mà cái đôi kia cũng đã... Mấy người làm tui zui, mấy người làm tui buồn, mấy người khiến tui cảm thấy mình lỡ bước quá. Phải củng cố nội bộ gấp thôi. Chắc phải chuốc rượu thì mới mong người thiệt lòng....
Hết mưa. Lại nắng. Lại lảm nhảm giữa trưa. Nhiều lúc thấy tui như bị khùng zậy. Thèm nói chiện dễ sợ. Riết rồi tụi kia có muốn mua cái card điện thoại cũng hông dám bước zô, sợ gặp tui, thể nào cũng bị bắt lại bù lu bù loa cả tiếng. Tụi nó chỉ zề nhà và mess: hùi nãy tao thấy mày. Rồi zậy thôi.Ừ zậy thôi. Nên nếu mà đến cái lúc đó, chắc Sài Gòn trầm cảm thiệt, SaiGoner ơi.

Đêm nay ra phố. Phố bỗng lạnh không ngờ. Hay là vì mình tiễn đưa ai. Không có tư cách để buồn, không thể trách người, không thể giữ người, vì người yêu cô ấy, yêu cuồng nhiệt như một thần tượng. Mình thấy lòng mình đau thắt, rồi thì người sẽ rước cô ấy về nhà trong tiếng nhạc mừng rôm rả, trong thiệp hồng rượu chát, trong niềm hoan hỉ của gia đình.
.
Tình bạn của chúng ta sẽ rẽ sang một hướng khác. Mình sẽ chẳng vô tư ngồi cười với nhau trên bàn nhậu, khi buồn buồn mình sẽ không còn gọi phone cho bạn nói vớ vẩn, không còn nhờ bạn chở về mỗi khi khuya khoắt. Bạn sẽ không còn bị đám con gái này bu quanh đày ải cấu xé, vì cô ấy. Bạn cũng sẽ không còn bù khú cafe mỗi cuối tuần, vì cô ấy. Nhưng bạn sẽ có niềm hạnh phúc khác cũng vì cô ấy, những niềm hạnh phúc của ít người.
.
Sao giống như cô đang ghen tỵ quá. Phải đâu, mình chỉ đang buồn, buồn dùm cho nỗi buồn của những kẻ khác mang cùng suy nghĩ. Đã đi đến đoạn đường này rồi thì chỉ còn kịp mong bạn hạnh phúc, thật nhiều, thật nhiều, nhiều nữa. Tuy nói rằng sướng khổ gì bạn chịu, nhưng nếu cuộc sống sau này có điều gì va vấp, chỉ mong bạn tìm đến với mình, sự sẻ chia có thể không mang lại kết quả tốt hơn nhưng chắc chắn có thể làm an yên cho bạn. Tạm biệt bạn của mình... bạn tốt, và mãi tốt như thế.
[ Viết trước lễ đăng khoa của bạn - 12032011 ]

"Làm sao nói hết tình yêu với một cơn mưa..."
.
Lại giật mình vì cơn mưa đầu. Ngoại ô trở nên dịu dàng sau bao nhiêu ngày gắt gỏng, giống như một cuộc trùng phùng lãng mạn. Dự báo thời tiết bảo tháng 3 Sài Gòn có mưa nhưng không ngờ là sớm thế, chẳng kịp lôi ô cũ ra, chẳng kịp hong khô quần áo, chẳng kịp alô tìm góc cafe quen thuộc. Cứ mưa đi mùa ơi, cho hồn mình ướt át, cho dù ta cũng chẳng kịp lãng quên.
.
Lớp 12 rục rịch ôn thi tốt nghiệp, cây phượng già nôn nao nở sớm tự bao giờ, và rồi thì đến lượt mưa. Muốn ra đường lúc trời mưa quá, mà tự khịt mũi nói với bản thân, mày ơi, mày dã đủ điên rồi, đúng là rãnh mà. Có thể nào ngồi hàng giờ nhìn mưa không, có thể nào vì một cơn gió nhẹ mà thấy lạnh không, có gã trai nào giờ cũng mong mưa giống ta không??
.
Mưa sài Gòn ít khi nào biết rơi đúng lúc, nhưng lạ kỳ là nó khiến lòng ta đằm lại và những mơ mộng tìm về. Lại thấy mình sến. Lại thấy mình thơ. Lại thấy mình đáng thương tội nghiệp. Lại thấy mình chưa quên. làm sao mang cái không khí hiu hiu lành lạnh này theo ta mãi mãi? Mặt đường ướt nước nhưng rồi sẽ chóng khô, và ta... vẫn lại chờ một cơn mưa khác. Cho ngoại ô của ta, lần-nữa-vào-mùa.