ME

ME

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011

đã hết buồn và hết vấn vương


Trượt qua vai em là một bờ vai khác, không cùng nhiệt thành, không chung mộng mị, không khớp một bàn tay. Hình như tình đã ngủ yên. Em không còn nằm mơ những giấc mơ đắng ngọt, không muốn chạm khẽ vào cánh tay người, em chỉ muốn mình đi song song trên một đoạn đường quen, quen như là kỷ niệm. Người là một kẻ ngốc nên mới để lỡ em theo một cách đáng tiếc như thế này. Mình không hôn chia tay nhau vì em biết cũng sẽ có một người khác đang chờ để có một nụ hôn.
.
Em không thích cái cách người đến và về lặng lẽ, em chỉ cần người lén nhìn phía em và àh, hôm nay tóc em đã dài hơn hôm trước. Em không thích mỗi lần người ban tặng cho em những khoảng cách không-đáng-có, em chỉ cần người tỏ ra cố gắng để giữ gìn cho em một vị trí, chỉ là tỏ ra thôi. Và em quay về cũng chính vì những điều em không thích đó.
.
Là chiều nhìn em một ánh nhìn hoang hoải, mùa thu ư, thật nực cười, còn không qua khỏi hè này. Huống hồ là cuối biển, huống hồ là đại ngàn, huống hồ là cao nguyên, huống hồ là sóng nước, huống hồ là chân trời, huống hồ là Sài Gòn nhỏ hẹp. Cho dù có là ở nơi nào thì vốn dĩ bàn tay mình không khớp, nỗi nhớ nhung này cũng đâu phải để đo lường tình yêu. Em biết phải làm sao, nhớ không phải là yêu, nhớ không phải là thương, nhớ không có nghĩa là trọn đời trọn kiếp, nhớ là để quên, và không còn buồn nữa.

Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2011

tôi và lũ nghêu


Tôi vẫn hay vịn những cái cớ để kéo chậm lại nhịp sống của mình, của những người liên quan tới mình, dù ít hay nhiều. Nhiều khi thèm hương gió biển, thèm đi bắt mấy con nghêu chưa đủ lớn, bỏ vô đầy bọc rồi thả lại, vì có mang chúng ra khỏi biển thì cũng chẳng biết để làm gì. Tôi mong lắm ai đó tạo cho tôi một cái cớ để làm một cuộc chạy trốn tạm thời khỏi những thứ việc xoay vần mỗi ngày. Đơn giản vì chính tôi không đủ can đảm để chạy trốn một mình, nên tôi cần một ai đó xốc vác mình lên.
.
Đầu nặng, miệng khô nóng, hơi đau. Sắp bịnh. Chắc tại thời tiết, cứ ương ương thế nào, trưa đầy nắng, tối đầy gió, nhiều lúc kéo mây đen mà chẳng thấy mưa đâu. Chợt nghĩ thời tiết dưới lòng đại dương chắc cũng ương ương thế này nên chắc mấy con nghêu cũng đang chán giống y như tôi. Con đường dài chạy dọc thị trấn mới khánh thành, giữa đường người ta trồng bông giấy với mấy cây dương, chắc là cho có không khí phố biển. Mai mốt mấy cây dương cao lớn, bông giấy nở rộ chắc là đẹp lắm. Mai mốt trời mưa chắc là mát lắm.
.
Thì tôi vẫn ở đây chờ những cái cớ để mà vịn vào, đu bám theo và bay. Mấy khi tôi hẹn cafe, hẹn ăn vặt, hẹn shopping không lý do, chính là mấy lúc như thế này, đầu cứ lâng lâng nhẹ, không hẳn là ổn nhưng bịnh đến độ phải cần đến nước ấm thì vẫn chưa. Mùa này chỉ có mang quẳng tôi ra bãi biển thì hay hơn, thiệt sự không muốn bị nhốt lại với nào thuốc, nào nước nóng, nào chăn. Nhiều khi tại ủ quá người ta mới bịnh, thấy mấy con nghêu hông, càng ngày càng mập béo ngọt lành.

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011

hoa nào vẫn nở đợi cố nhân

Có hạnh phúc không được gọi bằng tên. Có nỗi đau không được gọi bằng tên. Có hy vọng không đươc gọi bằng tên. Giống như khi trông thấy hoa quỳnh, ở bất cứ nơi đâu, chỉ cần có người thì đó là nhà của ta. Ta sẽ ngắm hoa quỳnh vào buổi sáng, ngắm sao vào buổi đêm, trước cửa sẽ treo đèn, để chân có bước tới đâu cũng sẽ tìm được đường về. Vì quỳnh hoa còn nở tưng bừng trước ngõ, vì hương thơm còn ngào ngạt khắp trời, ta sẽ vì người mà ở nơi đó đợi chờ và hy vọng. Để rồi... hạnh phúc cũng được gọi thành tên.

.

Nếu như trời ban gặp nhau kiếp này, ta xin cho người và ta hạnh ngộ. Nếu như người nhớ ước thề, nếu như giữa đêm tối có thể nhìn thấy lồng đèn mà ta mỗi đêm thắp sáng, người nhất định phải trở về, lung linh như sao, thơm ngát như hoa. Có thể là không vị thế quyền cao, có thể là không gấm hoa phỉ thuý, và ta tin người cũng sẽ nhìn thấy được bầu trời mà ta đang nhìn thấy, ngửi thấy được hương thơm mà ta đang say. Vì những lời ước nguyện dài cả một cuộc đời. Mùa hoa rơi, mùa hoa bay, mùa hoa tung cánh, ta đã lại gặp người dưới một gốc cây vương đầy cánh mỏng, sắc trắng tinh khôi... Là người thật rồi, tri kỷ của ta ơi!

...

[khép lại một hoàng cung lộng lẫy, khép lại những suy tính dối lừa, khép lại những tranh đua địa vị, ta với người còn lại nhau thôi]

...

Là ta, sau Cung Tâm Kế.

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2011

xúc cảm Âu châu


Một năm trước, vì tò mò mà tôi tìm đọc Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương của Ngô Thị Giáng Uyên.Tập du ký không chỉ đơn thuần là miêu tả, bình luận hay kể chuyện, Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương là tất cả những điều trên gộp lại. Chị viết giản đơn, dí dỏm nhưng nhạy cảm vô cùng. Cầm quyển sách trên tay giống như vừa tự mình mua lấy một tấm vé chu du trọn gói qua khắp các miền châu Âu xa lắc. Và tôi bắt đầu vẽ nên cho mình những giấc mơ về Paris, Venise, về Hy Lạp, Athens... Mỗi vùng đất chị kể về có một sức cám dỗ vô hình mà tôi nghĩ mình là kẻ quá đỗi nhẹ dạ. Một sự xúc động lặng lẽ dâng lên trong lòng, vì chị cho tôi biết châu Âu thật sự còn đẹp hơn trăm vạn lần so với hiểu biết hạn hẹp của mình.
.
Khi đã mê những bức tường khắc hoạ tiết cổ, những mùa đông trắng tuyết, những chuyến tàu điện ngầm ngang dọc thành phố... tôi bắt đầu nghĩ đến cuốn Venise và những cuộc tình gondola. Mãi cho đến hôm nay tôi mới có dịp cầm lấy nó, đã tái bản lần thứ tư. Tôi sung sướng vì từ nay, tôi sẽ bắt đầu những ngày hè thơ mộng và sôi nổi trong thế giới Dương Thuỵ vẽ. Những nền văn hoá, những món ăn, những cốc bia lạnh, những con người xa lạ nói thứ tiếng cũng xa lạ nốt. Tôi đọc Thuỵ mà cứ như đang được ở ngay bên cạnh chị, cùng cho bồ câu ăn, cùng uống cafe, cùng đi về phía biển.
.
Cho những ai chưa đến với châu Âu, đã từng ở châu Âu, và đang nhớ châu Âu da diết. Bây giờ mỗi lần gấp sách lại, trong đầu tôi chỉ có thể thấy bầu trời xanh ngắt, thấy những công viên với lối đi bộ thật dài, thấy hoa hồng người ta treo trên tường đá, thấy con sông chảy mượt mà quanh lòng thành phố, thấy những con người không đến cũng chẳng ra đi... Châu Âu của người ta, nhưng có thể nào là của mình không ??