
Trượt qua vai em là một bờ vai khác, không cùng nhiệt thành, không chung mộng mị, không khớp một bàn tay. Hình như tình đã ngủ yên. Em không còn nằm mơ những giấc mơ đắng ngọt, không muốn chạm khẽ vào cánh tay người, em chỉ muốn mình đi song song trên một đoạn đường quen, quen như là kỷ niệm. Người là một kẻ ngốc nên mới để lỡ em theo một cách đáng tiếc như thế này. Mình không hôn chia tay nhau vì em biết cũng sẽ có một người khác đang chờ để có một nụ hôn.
.
.
Là chiều nhìn em một ánh nhìn hoang hoải, mùa thu ư, thật nực cười, còn không qua khỏi hè này. Huống hồ là cuối biển, huống hồ là đại ngàn, huống hồ là cao nguyên, huống hồ là sóng nước, huống hồ là chân trời, huống hồ là Sài Gòn nhỏ hẹp. Cho dù có là ở nơi nào thì vốn dĩ bàn tay mình không khớp, nỗi nhớ nhung này cũng đâu phải để đo lường tình yêu. Em biết phải làm sao, nhớ không phải là yêu, nhớ không phải là thương, nhớ không có nghĩa là trọn đời trọn kiếp, nhớ là để quên, và không còn buồn nữa.





