ME

ME

Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2011

tôi và lũ nghêu


Tôi vẫn hay vịn những cái cớ để kéo chậm lại nhịp sống của mình, của những người liên quan tới mình, dù ít hay nhiều. Nhiều khi thèm hương gió biển, thèm đi bắt mấy con nghêu chưa đủ lớn, bỏ vô đầy bọc rồi thả lại, vì có mang chúng ra khỏi biển thì cũng chẳng biết để làm gì. Tôi mong lắm ai đó tạo cho tôi một cái cớ để làm một cuộc chạy trốn tạm thời khỏi những thứ việc xoay vần mỗi ngày. Đơn giản vì chính tôi không đủ can đảm để chạy trốn một mình, nên tôi cần một ai đó xốc vác mình lên.
.
Đầu nặng, miệng khô nóng, hơi đau. Sắp bịnh. Chắc tại thời tiết, cứ ương ương thế nào, trưa đầy nắng, tối đầy gió, nhiều lúc kéo mây đen mà chẳng thấy mưa đâu. Chợt nghĩ thời tiết dưới lòng đại dương chắc cũng ương ương thế này nên chắc mấy con nghêu cũng đang chán giống y như tôi. Con đường dài chạy dọc thị trấn mới khánh thành, giữa đường người ta trồng bông giấy với mấy cây dương, chắc là cho có không khí phố biển. Mai mốt mấy cây dương cao lớn, bông giấy nở rộ chắc là đẹp lắm. Mai mốt trời mưa chắc là mát lắm.
.
Thì tôi vẫn ở đây chờ những cái cớ để mà vịn vào, đu bám theo và bay. Mấy khi tôi hẹn cafe, hẹn ăn vặt, hẹn shopping không lý do, chính là mấy lúc như thế này, đầu cứ lâng lâng nhẹ, không hẳn là ổn nhưng bịnh đến độ phải cần đến nước ấm thì vẫn chưa. Mùa này chỉ có mang quẳng tôi ra bãi biển thì hay hơn, thiệt sự không muốn bị nhốt lại với nào thuốc, nào nước nóng, nào chăn. Nhiều khi tại ủ quá người ta mới bịnh, thấy mấy con nghêu hông, càng ngày càng mập béo ngọt lành.

2 nhận xét:

  1. Nè em...con Nghêu khác mình ở chỗ:
    Sống thì cắn chặt miệng chịu đựng
    Chêt mới mở miệng đấy nha.
    :P

    Trả lờiXóa
  2. em cũng thik ăn nghêu lắm chị :D

    Trả lờiXóa