[tháng sáu chào em bằng chuỗi ngày mưa da diết] . Em thấy như mình đang chạy ùa vào lòng tháng sáu còn mới tinh tươm. Trời hay mưa vào chiều, điều này khiến em nhớ những ngả đường quận 3 lướt thướt. Có những góc cà phê lâu lắm rồi không ngồi, nay vô tình chạy ngang qua, nhìn vào trong mà nghe rưng rức. Thị thành nhoà nhạt đèn xe, tự hỏi liệu rằng đằng sau những tấm áo đi mưa mỏng mảnh ấy có ai mình biết, làm nhớ tới mấy câu thơ mà bạn rất thích... có khi nào trên dòng đời tấp nập, ta vô tình đi lướt qua nhau?... biết có khi nào, có khi nào vậy không. Và liệu có ai muốn được mắc mưa để trải nghiệm rằng ôi chao mưa Sài Gòn cũng thê thiết buồn đâu kém. . Tháng sáu có mùa thi. Hồi đó em thi tốt nghiệp khoá ngày 6 tháng 6. Trời thương hay sao mà không mưa trong mấy ngày đó, để lũ học trò cuối cấp khỏi phải dầm mưa rồi thấp thỏm sợ muộn giờ. Nhớ ông thầy khó tính nhất nhì đứa nào cũng sợ, vậy mà vừa ra khỏi cổng trường thi là thấy thầy đã trực sẵn ở đó, gặp đứa nào thầy cũng hỏi làm bài được hôn, cái câu c tính được hông, em gãi gãi đầu, thầy nói câu này thầy chỉ cách tính rồi mà. Thì em quên thầy ơi. Đó, vậy là sau lần thi đó nữa là chia tay, bạn bè rẽ lối, thầy trò rẽ lối. Ngày học cuối cùng đố mà không khóc. Rồi hình như em cũng không còn mặc áo dài trắng lần nào nữa, những bộ áo dài giờ chi chít chữ ký và những dòng nhăng nhít của bạn bè, đầy trên hai tay áo, trên vai áo, đầy tà trước, kín tà sau... và còn cả những dòng lưu bút viết rời chỉ để riêng nhau biết... . Tháng sáu về, khẽ khàng và êm ngọt chứ không gay gắt như tháng ba hay tê buốt như tháng mười hai. Tháng sáu khắc ghi biết bao gương mặt quen, thân, thương, nhớ. Mọi người đang làm gì, chứ em thì em đang ngồi ngó mưa bên ngoài cửa kính, lâm thâm rơi rớt không đều, có hạt gieo mình xuống nền sân nhám, có hạt về sông, có hạt neo lại trên những tán cây bàng mùa này sao không còn chiếc lá nào, chỉ có hạt mưa nhỏ, cành cây khô và nền trời trắng đục. Nếu chúng mình là những hạt mưa, biết có được rơi cùng nhau hay tuỳ gió mà bay nghiêng muôn hướng. Nhưng cho dù bạn rơi ở đâu, thì ở đây, bạn vẫn mãi là trong tim này.
[mùa mưa này và cả những mùa sau...] . Má ơi lại mưa nữa rùi. Tự dưng thì kon muốn viết cho Má thôi, ko biết là lần thứ bao nhiêu nữa rồi. Haizz. Thời gian, không biết là nó nuôi mình lớn hay ru mình già nữa. Có thể là có một [vài] lý do nào đó, mà sao kon thấy kỷ niệm của mình nghiêng nặng về khoảng thời gian mình bắt đầu "xây dựng gia đình" [không văn hoá], từ Cofer trở về sau này cũng nhìu chuyện, cũng nhiều hành trình, cũng nhiều hò hẹn, nhưng kon vẫn thấy nó thiêu thiếu, hẫng hẫng sao đâu. Thiệt tình là lâu lâu cứ nói với Má mấy lời nhảm nhảm về hồi xưa, về hồi nay, rồi về hồi sau nữa. Biết là lại khơi trong Má những tiếc thương không kém, nhưng nhớ thì nói nhớ thôi. . Tự dưng hổm rày kon nhớ Má. Kon thích mỗi khi kon ken két gõ cánh cửa chung cư đó, Má lại từ dưới bếp chạy ra mở, bô lô ba la kon ơi thế này, kon ơi thế kia, kon ơi người này, kon ơi người nọ. Rãnh nên siêng ăn siêng nấu, ngày nào cũng nấu cho một mâm rồi ăn thấy pà nội. Lúc nào trên lớp cũng dính lấy nhau một lũ, quần nhau như zịt, tay đứa nào đứa nấy trắng bóc mà mật độ ăn chơi thì tăng dần đều. Có mấy câu nói cửa miệng mà lâu rồi quên nói, hay tại hông thích hợp để nói. Thôi thì... mình đi kím chỗ nào mát mẻ gần trường đi nha Má. . Riết thấy giống Má thiệt. Cái giống gì cũng lôi nhau ra méc với 2 ông bà già, riết 2 ông bà già chán, hổng thèm phân xử chi ráo. Mà bây giờ cũng vậy thôi, mỗi lần ai có chuyện gì thì lại lôi về bày biện ra cho Má nghe, hổng biết Má chán hông chứ kon thì... hông chán [kon khoái sự cố giựt gân Má ơi], hổng biết Má có còn giấu điều gì dùm ai hay tại lâu rồi không nhớ nổi. Má cũng góp phần làm kon từ một đứa con nhà gia giáo nề nếp chỉnh tề giờ thành ra đứa hay ngủ lang đi bụi... Nhớ lúc bàn tay nhỏ xíu của Má vuốt ve, kon lại cứ thấy mình được chở che và bảo bọc. . Mình cũng có thể nói là trải qua nhiều thăng trầm Má nhỉ? Cứ sát rạt rồi xa ra, cứ chặt rồi lỏng, cứ hết ga rồi bảng lảng [sao câu này nó tá lả zị chời]. Từ thời kỳ chụp toàn hình điên hình khùng tới lúc chuộng "ạc" chụp hình nhìn mây nhìn gió, từ tóc dài còn tóc ngắn, từ ốm thành mập, mập thành mập hơn, sau bao nhiêu người xuất hiện và bao nhiêu người ra đi, kon nghĩ chắc mình sẽ như vầy đến hết đời. Như vầy là như thế nào thì chắc Má cũng biết. Má có hài lòng hông chứ kon thì... kon không biết nữa, Má ơi! . [post cái hình ghi nhớ một thời nhảm vãi]
Ba mẹ đã về cắm sào ở nơi này khi Cần Giờ còn là vùng duyên hải không thuộc thành phố. Và em sinh ra, và em lớn dần, da không mặn mòi vì nơi em ở không gần với biển. Nhưng từ nhỏ em đã mặc định rằng mình là người quê biển. Số lần được đi biển chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đó là lần ba mẹ cho đi chơi vào ngày nghỉ hè, là lần đưa cô em lấy chồng về dưới ấy, là những lần tung tẩy quẩy ba lô cùng bạn bè đi sinh hoạt văn hoá hè. Nhắc đến chuyện sinh hoạt văn hoá là em nhớ cái nhà nghỉ nhỏ tí chừng có 5 phòng, nhưng sau lưng là bao la biển, bên hông là bao la hoa muống tím và trước sân là cả một cây phượng đỏ rực mùa ấy. Thuở nhỏ cứ hễ đi biển nghĩa là phải thay đồ tắm rồi chạy ào ra ướt mem giữa biển, rồi tạt nước, rồi dí nhau chạy loạn xạ. Bây giờ lớn, chỉ cần thả chân trần đi dọc theo bãi nghe gió vi vút qua tai là đã thấy mình sung sướng. . Những con đường đất đỏ neo hoài trong tâm trí của em. Sao em không nhớ nổi mỗi lần trời mưa cực khổ thế nào, em chỉ nhớ quãng đường ấy với hai hàng bạch đàn xanh mướt hai bên, ruộng lúa phía xa xa và những cánh cò lao chao chấp chới y như trong ca dao bà hát, mẹ hát, ai cũng hát. Ba nói hồi điện sắp về duyên hải, chiều nào ba cũng bồng em ra xã coi người ta làm điện thế nào. Rồi có điện, cậu mua cho cái ti vi trắng đen Panasonic, vậy là cả xóm bu đen bu đỏ lại coi mỗi lúc trời nhập nhoạng. Và duyên hải quê em dần dần cựa mình. . Mới có mười mấy năm mà mọi thứ đã đổi khác. Hầu như ở đây không còn ai gọi lại hai từ "duyên hải" nữa. Thú thật là em thích gọi hai từ ấy hơn là Cần Giờ. Nhưng biển ở nơi này thì bao giờ cũng là niềm tự hào của em. Tuy không đẹp, không sạch, không thơ mộng như biển nơi khác, nhưng nó hoang sơ và chất đầy kỷ niệm của em. Em luôn muốn dẫn bạn bè nơi xa đến cái nơi khỉ ho cò gáy này, mặc kệ bạn có thở than đường xa đi khó, có lèm bèm chán phèo trống rỗng... Em chào đời ở đây, trong bàn tay của bà mẹ đỡ đẻ vùng này, chân đã từng đi quen trên lòng đất ấm, đã thuộc những chuyến đò qua lại ngược xuôi, đã thương những thân dừa cao ươm mầm nước ngọt, đã quý rừng đước hai bên đường ngày xưa làm chiến khu, ngày nay thổi xanh thành phố, đã nhớ những gia đình hình thành từ ruộng lúa quê hương... nên em đã nghĩ mình cũng sẽ nằm xuống nơi này, như một giấc ngủ tìm về với duyên hải ngày xưa.
[nhớ thương bây giờ xin trả lại thời gian...] . Thiệt tình là có chuyện gì vui cũng phô trương trên facebook, còn nỗi buồn gom hết về blog này. 9 trang blog của mình không biết bao nhiêu là sến, không biết bao nhiêu là tình yêu và thù hựn. Giờ đọc lại những bài cũ, mới thấy mình thương nhiều người quá. Có người thoảng qua cuộc sống mình rồi đi luôn, tuyệt nhiên không nhớ tới, hay còn nhớ mà cũng không muốn viết. Còn những người hiện tại thì... không biết khi nào cũng sẽ trở thành quá khứ. . Đọc. Thấy mình viết về cơn mưa mà đâu chỉ mỗi mưa, viết về mùa đông mà đâu chỉ gió lạnh, viết về đêm mà đâu chỉ có yên. Người luôn khiến ta đau đáu nhớ và ôm một mối tình tuyệt vọng. Viết về nhiều người, nhiều kỷ niệm như một cách đánh dấu, mong multi này đừng bay mất như yahoo360 kia, để bây giờ tìm lại bài viết cho cao nguyên mà không thể. Viết, để mai mốt đọc lại, thấy mình vẫn khù khờ đeo đuổi những tình yêu. . Àh, thì ra mình đã từng nghĩ về người như thế đấy. Mình đã từng cảm thấy như thế đấy. Ai đã từng đọc bài này và để lại cho mình vài lời như thế đấy. Àh, thì ra đã ngần ấy ngày tháng trôi qua mà một lời hứa khai tử mình cũng không làm nổi. Không giàu có về vốn sống hay trau chuốt về ngữ từ, mình cũng đã quen với font courier nên không muốn thay đổi điều gì khác, cuộc sống không có gì quá nổi bật, blog nhẹ nhàng trôi theo nhịp thở thời gian, nhè nhẹ, dìu dịu như khi một ai đó gục đầu vào bờ vai mình, để hát, để khóc... và mơ...
Em không điều khiển được nước mắt mình... . Có đôi lúc, em giấu ánh mắt mình sau làn kính trắng, em nhìn về hướng khác, em chớp liên tục, em cúi gằm xuống đất, em thở dồn dập, em mím môi. Em đã như vậy không biết bao nhiêu bận trong ngày hôm nay, nghĩa là ** vẫn còn ở đây. Nếu có thể, em muốn thay đổi một vài điều nhỏ trong tâm trí mình, chẳng hạn như một người, một ánh mắt, một bàn tay. . Hình như em đã đọc được ở đâu đó, rằng mỗi người có một mức tần suất âm thanh phù hợp riêng mình, nghĩa là nếu như em gặp được một người có giọng nói ở mức tần suất đó, em sẽ cảm thấy thích và cứ muốn được nghe. Điều này sẽ đơn giản hơn nhiều nếu mọi thứ chỉ dừng lại ở đó, nếu đừng vì một giọng nói mà em lỡ vương vấn cả một con người. Không nghĩ rằng đã lâu như vậy, mùa phượng này nữa đã là mùa thứ ba. . Ta về, lại đóng vai ta, Vai chưa tròn nhớ, ướt nhoà mắt nhau. Mắt người dõi phía hư hao, Mắt ta, ta thấy xanh xao dáng người. Cuối cùng thì em cũng không có can đảm nói ra với ** điều đó. Em sợ điều gì hở em, ** đã là một vì sao mà em đâu phải bầu trời kia gần gũi. Thứ em nhớ, có phải chỉ mỗi giọng nói ấy không đâu, có phải chỉ mùa hè năm đó đâu, có phải chỉ những lần rong ruổi, có phải chỉ những điều mỗi mình em nhớ đâu... Mà... em đâu phải bầu trời, sao còn sợ rơi mất một ngôi sao?