ME

ME

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

tháng sáu của kẻ nhớ



[tháng sáu chào em bằng chuỗi ngày mưa da diết]
.
Em thấy như mình đang chạy ùa vào lòng tháng sáu còn mới tinh tươm. Trời hay mưa vào chiều, điều này khiến em nhớ những ngả đường quận 3 lướt thướt. Có những góc cà phê lâu lắm rồi không ngồi, nay vô tình chạy ngang qua, nhìn vào trong mà nghe rưng rức. Thị thành nhoà nhạt đèn xe, tự hỏi liệu rằng đằng sau những tấm áo đi mưa mỏng mảnh ấy có ai mình biết, làm nhớ tới mấy câu thơ mà bạn rất thích... có khi nào trên dòng đời tấp nập, ta vô tình đi lướt qua nhau?... biết có khi nào, có khi nào vậy không. Và liệu có ai muốn được mắc mưa để trải nghiệm rằng ôi chao mưa Sài Gòn cũng thê thiết buồn đâu kém.
.
Tháng sáu có mùa thi. Hồi đó em thi tốt nghiệp khoá ngày 6 tháng 6. Trời thương hay sao mà không mưa trong mấy ngày đó, để lũ học trò cuối cấp khỏi phải dầm mưa rồi thấp thỏm sợ muộn giờ. Nhớ ông thầy khó tính nhất nhì đứa nào cũng sợ, vậy mà vừa ra khỏi cổng trường thi là thấy thầy đã trực sẵn ở đó, gặp đứa nào thầy cũng hỏi làm bài được hôn, cái câu c tính được hông, em gãi gãi đầu, thầy nói câu này thầy chỉ cách tính rồi mà. Thì em quên thầy ơi. Đó, vậy là sau lần thi đó nữa là chia tay, bạn bè rẽ lối, thầy trò rẽ lối. Ngày học cuối cùng đố mà không khóc. Rồi hình như em cũng không còn mặc áo dài trắng lần nào nữa, những bộ áo dài giờ chi chít chữ ký và những dòng nhăng nhít của bạn bè, đầy trên hai tay áo, trên vai áo, đầy tà trước, kín tà sau... và còn cả những dòng lưu bút viết rời chỉ để riêng nhau biết...
.
Tháng sáu về, khẽ khàng và êm ngọt chứ không gay gắt như tháng ba hay tê buốt như tháng mười hai. Tháng sáu khắc ghi biết bao gương mặt quen, thân, thương, nhớ. Mọi người đang làm gì, chứ em thì em đang ngồi ngó mưa bên ngoài cửa kính, lâm thâm rơi rớt không đều, có hạt gieo mình xuống nền sân nhám, có hạt về sông, có hạt neo lại trên những tán cây bàng mùa này sao không còn chiếc lá nào, chỉ có hạt mưa nhỏ, cành cây khô và nền trời trắng đục. Nếu chúng mình là những hạt mưa, biết có được rơi cùng nhau hay tuỳ gió mà bay nghiêng muôn hướng. Nhưng cho dù bạn rơi ở đâu, thì ở đây, bạn vẫn mãi là trong tim này.

7 nhận xét:

  1. đọc mà nhớ lắm! Cái tháng chỉ của riêng học trò...

    Trả lờiXóa
  2. anh đang ngồi trên công ty, phòng tối với một ánh đèn vàng vừa đủ ấm, ảo, không gian se se lành lạnh, đọc entry này và nge tiếng nhạc réo rắt, thấy cứ miên man miên man...

    em lại lôi kéo anh vào vùng thương nhớ, dù là của riêng mỗi người...

    [btw, bản nhạc này là bản gì vậy em?]

    Trả lờiXóa
  3. @ chị nam mô : hức. mưa học trò nữa chị ơi.
    @ Jera : chủ nhật mà còn mò lên cty sao anh? đấy là bài An autumn day, ost phim Mưa thu ah anh :)
    @ anhmuoi : em viết tạp thui chị :)

    Trả lờiXóa
  4. Hôm nay hổng dám nhả thơ
    Ngại em cười chị vu vơ thả còm

    Hihi...hehehe

    Trả lờiXóa
  5. còm mà duyên lạ chị ơi,
    chị mà thơ nữa em mơ mất àh.

    Trả lờiXóa