ME

ME

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2011

tránh giông



[Cũng không biết là vì điều gì, chỉ đi... và âm thầm góp nhặt từng nỗi đau, chỉ đi... và chờ ngày hạnh ngộ.]
.
Gã trai đó không còn là một điều mãnh liệt đủ để em mỗi đêm nằm mơ. Gã trai đó chỉ còn là một chút tình để mỗi khi nhìn bầu trời xám xịt nổi giông, em lại nhớ thoáng qua và trả lại cái thở dài hun hút. Những tưởng đã đủ lâu để người ta không cho là mình nông nổi, những tưởng đã đến giọt nước mắt cuối cùng, hoá ra em vẫn chưa thể hiểu hết gã, vì gã không muốn em hiểu hết gã, vì một lý do có thể làm đau đớn.
.
Em thương gã như một cơn say. Em cười với gã một nụ cười không hiểu nổi mình. Em khóc trước gã như một con bé vô duyên. Trong cơn say, gã nghĩ em khóc vì một điều gì khác. Sau cơn say, gã không nhớ ra đêm qua em đã từng khóc. Trong cơn say, em không thể hiểu gã. Sau cơn say, em từ bỏ ý định phải bắt mình hiểu gã. Gã giống như một cơn giông, mà khi đã đến thật gần rồi, gã lại bảo em hãy vào nhà và trốn trú. Em ngoan ngoãn nghe theo, thấy tim mình còn rớt lại phía mưa giông.
.
Em lại ngồi gõ phím dài bằng những ngón tay ngắn cũn. Trước mắt là mùa thu, mùa dễ yêu và cũng dễ để chia tay. Nỗi nhớ đang phủ đầy rêu xanh, nếu em mang ra lau chùi chắc chắn sẽ lại sáng tươi, và chắc chắn sẽ lại rõ ràng những gì không nên nhớ. Nên tốt nhất là em không làm gì cả, để hết hạ thì đóng rêu, mùa thu thì lá rụng, sang đông tuyết sẽ rơi đầy. Không còn lối thoát nào cho những gì không nên nhớ đấy. Trời thu trong veo báo mùa về bằng những cánh thư màu xanh ngọc bích, hạ rồi sẽ nhọc nhằn lê mình qua những cơn mưa cuối, sẽ không còn bão giông, gã trai của em đang ở đâu mặc gã, vì có gắng thì em cũng không thể nào thấu hiểu, vì có gắng thì cũng chẳng thể tìm được nhau, thế nên em quẳng tình mình vào trong muôn-mặt-thời-gian...

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2011

vẫn cái chuyện đời



[Giá trị cuộc sống không phải nằm ở chỗ ngắn hay dài, mà là đã thực sự chạm đến những khoảnh khắc hạnh phúc hay chưa]
.
Có thằng bạn biết nhau từ hồi mẫu giáo, được học chung vài năm cấp một và năm mười hai. Tự đánh giá là không thân lắm, không phải bạn bài vở, không phải bạn bù khú, lại càng không phải bạn để tâm sự. Chỉ đủ để lâu lâu châm nhau vài câu nghe đỡ ngán. Vậy mà lần này gặp lại, nói chuyện thấy vui, đùa cợt thấy tự nhiên hết sức, rồi mới giật mình nghĩ là sao trước giờ mình không phát hiện ra là mình có khả năng hợp rơ với thằng này ta? Vậy đó, tính ra cũng gần hai mươi năm mà đây mới là lần đầu tiên mới thấy muốn thân thiết với thằng bạn này. Thì tự cho mình một giả thiết thế này. Chắc tại con người luôn vận động và thay đổi, theo môi trường sống, theo cách suy nghĩ riêng của từng thời kỳ, và sau nhiều lần thay đổi như vậy, đến bây giờ mình với nó tạm khớp. Thế nên thấy hợp, thấy vui.
.
Nhưng chắc cũng vì vậy mà với một vài người khác mình bỗng thấy xa xôi. Đã từng thân biết bao, đã từng chuyện gì cũng nói, chuyện gì cũng kể, mà giờ bỗng chốc chẳng có gì để nói và không muốn kể với nhau chuyện gì. Nhiều khi cũng thấy mình sao sao, lại tự trách rằng mình không bắt nhịp nhau được. Thế là trôi luôn, không thèm khiên cưỡng nữa. Đành rằng là mình không như xưa và người ta cũng khác, nhưng sao thấy cái sự thật này nó đáng buồn làm sao. Ai cũng có chuyện riêng để lo, người riêng để gần gũi, những thứ từng là của chung giờ đã phai nhạt ít nhiều. Cuộc sống ngày càng mở rộng thì cô đơn càng cứ thế chất chồng. Cũng chỉ nghĩ được đến hôm nay thôi, chứ biết khi nào mình với cái thằng đang-tạm-khớp nói trên kia sẽ lại trật nhau và trôi xa như những người đã cũ.
.
Thôi thì cứ nghĩ và hành động đúng với những gì mình muốn, mình thấy thích là được. Thế nên đừng lo lắng hay nghi hoặc là sao hôm trước người nói nhớ ta mà hôm nay người không thèm nhớ nữa. Vì hôm trước mình cứ dòm miết cái điện thoại chờ người gọi điện nhắn tin, mà hôm nay cũng chả thèm để ý coi bao lâu rồi không thấy tên ai kia hiện lên sáng rực. Yêu được bao nhiêu thì yêu, thích được chừng nào thì thích. Giờ thì tui nhắn tin chọc bạn tui vài câu roài đi ngủ, rồi nó cũng sẽ trả lời và tặng kèm cho tui vài câu móc họng nữa cho coi.

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011

sẽ khóc ở đâu ?



[nước mắt không phải để khóc vì những điều đã qua. nước mắt là để khóc vì những-điều-không-thể-qua trong đời.]
.
Giá như có điều gì làm em khóc được. Lâu rồi không vì bất cứ điều gì mà khóc, cho dù đó là đớn đau ngoài thể xác hay trong tâm hồn, em đều vượt qua hết, khô ráo và không nước mắt. Có khi nào mất luôn khả năng này không? Không ai đủ quyến luyến để làm em tiếc, không ai đủ mặn nồng để làm em say... hay là em không đủ để người ta cảm thấy muốn gần gũi. Khi một mình em chẳng còn thấy cô đơn, khi thấy người buồn em không còn khả năng an ủi, khi người ở ngay trước đó em không còn khát khao chạm tới, em làm sao vậy em ơi...
.
Nhưng với những-điều-không-thể-qua ấy, em cứ muốn quỳ rạp chân mình và khóc cả vạn lần. Em khóc cho dấu yêu không còn tìm lại được, em khóc cho những mối tương tư vụn vằn lê dài theo ngày tháng, em khóc cho những lần hụt tay vô tình không kịp nắm. Thật may mắn là em còn những điều đó để mà nương nhờ, để khi chạnh nhớ lại thấy mình hoe mắt. Thấy nước mắt mà mừng rỡ như là kết thúc chia ly, như là thấy hoàng hôn về tím thẫm bầu trời. Biết sẽ là những đêm cô tịch... nhưng yên.
.
Và em vẫn muốn còn có người nào làm em khóc được. Em thực sự đã lừa phỉnh bản thân quá lâu rồi. Thật ra em vẫn giật mình khi nghe nhắc đến tên người con trai đó, em vẫn bàng hoàng khi biết mình đã không còn ai để mà yêu nữa, cho dù là đơn phương hay gì thì cũng không có nữa. Giống như khi trông thấy mọi thứ rớt ngay sát bên tay mình mà vẫn không muốn nắm lấy, không muốn nhặt về. Để cho đêm nào cũng vỡ, mà thản nhiên không một tiếng kêu than, không một tiếng nấc, không một lần khóc trộm. Thật nực cười là khi không em lại ngồi chờ một người nào đó, đến và mang nước mắt cho em.