ME

ME

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2011

tránh giông



[Cũng không biết là vì điều gì, chỉ đi... và âm thầm góp nhặt từng nỗi đau, chỉ đi... và chờ ngày hạnh ngộ.]
.
Gã trai đó không còn là một điều mãnh liệt đủ để em mỗi đêm nằm mơ. Gã trai đó chỉ còn là một chút tình để mỗi khi nhìn bầu trời xám xịt nổi giông, em lại nhớ thoáng qua và trả lại cái thở dài hun hút. Những tưởng đã đủ lâu để người ta không cho là mình nông nổi, những tưởng đã đến giọt nước mắt cuối cùng, hoá ra em vẫn chưa thể hiểu hết gã, vì gã không muốn em hiểu hết gã, vì một lý do có thể làm đau đớn.
.
Em thương gã như một cơn say. Em cười với gã một nụ cười không hiểu nổi mình. Em khóc trước gã như một con bé vô duyên. Trong cơn say, gã nghĩ em khóc vì một điều gì khác. Sau cơn say, gã không nhớ ra đêm qua em đã từng khóc. Trong cơn say, em không thể hiểu gã. Sau cơn say, em từ bỏ ý định phải bắt mình hiểu gã. Gã giống như một cơn giông, mà khi đã đến thật gần rồi, gã lại bảo em hãy vào nhà và trốn trú. Em ngoan ngoãn nghe theo, thấy tim mình còn rớt lại phía mưa giông.
.
Em lại ngồi gõ phím dài bằng những ngón tay ngắn cũn. Trước mắt là mùa thu, mùa dễ yêu và cũng dễ để chia tay. Nỗi nhớ đang phủ đầy rêu xanh, nếu em mang ra lau chùi chắc chắn sẽ lại sáng tươi, và chắc chắn sẽ lại rõ ràng những gì không nên nhớ. Nên tốt nhất là em không làm gì cả, để hết hạ thì đóng rêu, mùa thu thì lá rụng, sang đông tuyết sẽ rơi đầy. Không còn lối thoát nào cho những gì không nên nhớ đấy. Trời thu trong veo báo mùa về bằng những cánh thư màu xanh ngọc bích, hạ rồi sẽ nhọc nhằn lê mình qua những cơn mưa cuối, sẽ không còn bão giông, gã trai của em đang ở đâu mặc gã, vì có gắng thì em cũng không thể nào thấu hiểu, vì có gắng thì cũng chẳng thể tìm được nhau, thế nên em quẳng tình mình vào trong muôn-mặt-thời-gian...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét