
Đôi bận cô vô tình đi ngang qua những con đường nhỏ. Những con đường xanh mướt màu hoa cỏ và không gian thì vắng lặng như chờ một tiếng gà trưa. Cô thấy những ngôi nhà, có nhà rất to, có nhà nhỏ bé, có nhà ngói đỏ, có nhà sơn xanh, có nhà nằm sâu trong tường cổng màu gạch, có nhà thấp bé ngay cạnh nền xi măng còn đọng nước từ cơn mưa ngày qua. Nhưng tất cả giống nhau ở chỗ, chúng đều là những ngôi nhà ngái ngủ. Lần nào đi qua cô cũng muốn mình đi thật chậm, để nghe hết cái không gian này, để nhìn hết cái khoảng trời này, đem về đan thành giấc mơ giữa lòng phố xá.
.
Đó là những ngôi nhà chỉ để ở. Người ta chỉ đi chợ, nấu nướng, vui đùa, chăm lo cho lũ trẻ, mỗi trưa thì nằm phơi mình trên võng, xa xa còn vang lại mấy tiếng đờn tài tử cải lương. Không kinh doanh, không mua bán, không bon chen, không xô bồ. Chốc chốc vài ba chiếc xe máy chạy qua, để lại mấy tiếng rồ ga tẹt tẹt nghe vô duyên hết sức. Người ta sống bình yên và chậm chạp trong ngôi nhà của mình, như không biết rằng ngoài kia là phố xá. Người ta làm cô thèm khát quá chừng một cuộc sống rì rì và không toan tính, tuy không dư dả nhưng mà khoáng đạt trong tâm hồn..
Đó là những ngôi nhà chỉ mở cửa cho gió lùa vào mát rượi mái tóc của trẻ con, nhà có nhỏ nhưng khoảng sân trước và sau thì phải đủ rộng cho các chị bày ra nấu nướng mỗi bận giỗ Tết. Như thế này liệu có đầy cho một kiếp người, như thế này liệu có đủ cho những hạnh phúc không ươm mà tự nảy. Cô cũng không biết. Cô chỉ biết rằng sau quá nhiều những suy tính thiệt hơn, cô thèm được đưa mình rời xa đô thị, chỉ để về và thả lòng ngơi nghỉ. Biết đâu sẽ có người nào đó dừng xe lại thật lâu, nhìn vào ngôi nhà yên ắng thảng hoặc tiếng cười đùa của cô, để rồi chẳng bao lâu sau cũng kéo sào về làm hàng xóm. Vậy là thêm nữa một người chờ đợi tiếng gà trưa...

