
Nếu là Dong, em sẽ làm gì khi đóng vai một người đến muộn. Khi em đến, cô ấy đã nói cùng anh rất nhiều, đã khóc cùng anh rất nhiều, em chỉ thấy anh của hiện tại, còn cô ấy, cô ấy hiện diện nơi anh từ quá khứ sâu thẳm như tận trong kiếp nào. Khi em đưa tay mình rụt rè vuốt những giọt mưa lênh láng trên trán anh, em biết anh không ướt vì cơn mưa ấy, không lạnh vì cơn mưa ấy. Anh ướt vì cơn mưa trôi dạt về từ một kỷ niệm không vẹn tròn--- Là Dong, Dong sẽ vẫn nói cười, vẫn hồn nhiên đuổi theo giấc mơ mà không hề mang theo mặc cảm của người không đến trước. Dong yêu quyết liệt như thể minh chứng rằng tình yêu không phải ở chỗ sớm hay muộn, trước hay sau, quan trọng chính là điều gì sẽ ở lại, cuối cùng.
.
Em luôn né tránh những thứ có thể khơi gợi cho anh về cô ấy. Bài hát cũ, câu nói cũ, con đường cũ, cơn mưa cũ. Em sợ rồi anh không quên được, em sợ rồi anh sẽ lại thiết tha. Em miết mình trên những lối anh đã đi qua, nhặt tìm và vứt đi dấu vết. Đầy mệt mỏi và bất an--- Còn Dong, Dong không quan tâm đến quá khứ. Dong không thể bắt người ta thôi hát bài hát đó, Dong chỉ có thể bằng chính trái tim mình mà viết lên một bài hát mới, với sự chân thành và bền bỉ của một gã trai đã quên đi cơn tự ái. Dong không thể khiến người ta quên, chỉ có thể làm cho người ta nhớ về một điều gì khác..
Em mến Dong chân thành và giản dị, vì Dong cũng giản dị và chân thành như thế. Không chớp nhoáng, Dong êm đếm yêu, êm đềm tồn tại cho đến khi trở thành một người nào không thể thiếu. Và mọi thứ đến như một chiến thắng bất ngờ, rất nhiều người ngỡ ngàng, rất nhiều người không vui, nhưng đó là một chiến thắng xứng đáng. Còn em, liệu có chiến thắng nào sẽ dành cho em không??
----
[cho Song Sam Dong - Dream High - 2011]
----
P.S / Your heart too, please...be same with my heart like this
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét