
ME
Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2011
Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011
Ngựa điên ngốc nghếch

[Giá như mà tôi có thể đường hoàng ôm lấy em một lần, bằng trái tim của gã trai đã mang quá nhiều nỗi đau và cô đơn đến chẳng cần chi nữa...]
.
Tôi đã yêu, ngay khi em bước đến mở toang cánh cửa lòng tôi, để thế giới quanh tôi không còn là bóng đêm, để tôi không còn treo những cô đơn của mình trên ngọn cây cao, để tôi biết rõ đâu là thế giới mà mình hằng ao ước. Khi ở bên cạnh, tôi chỉ muốn được nhìn thấy em cười, được che chở cho em, chăm chút cho sự non nớt của em, và sinh mạng này... tôi có thể vì em mà đánh đổi.
.
Mà cuộc đời thì chẳng chút gì giản đơn. Em có những niềm vui và nỗi đau khổ của riêng mình, tôi chỉ có thể lặng lẽ ở phía sau em, theo những con đường em qua, lục tìm những thứ em thích, vứt ra thật xa những điều có thể làm tổn thương em. Để em trong suốt, để em tinh tươm, và để em lại làm trái tim tôi tan nát....
Em thương một người con trai khác. Không ngông cuồng như tôi, không nóng vội như tôi, không thô sần và cơ thể không đầy những vết sẹo như tôi. Phải chi mà tôi đừng nhận ra điều đó. Phải chi mà tôi đừng nuôi mộng tưởng quá nhiều. Phải chi mà em thôi ở gần tôi như vậy. Và... tôi đã để em ra đi, dũng cảm như một anh hùng. Gã anh hùng ấy của tôi, đã lại mang thêm về những buổi tối cô đơn dài mê mải.
.
Sao em không nhìn thấy được tình cảm của tôi? Em đã ở gần như vậy mà vẫn không nghe được tiếng trái tim tôi, không biết những dằn vặt và không nhận ra nơi tôi một sự lạnh lùng giả tạo. Nếu người đó không thể là tôi, thì chỉ xin em, xin em hãy để cho tôi được phép lau khô nước mắt cho em, được phép ở phía sau em thế này, bởi tất cả những gì liên quan tới em với tôi đã trở thành thói quen hết thảy. Xin em, xin em cho tôi theo ở bên lề, cho dù... cho dù cuối cùng rồi cũng chỉ mình tôi đau đớn...
.
Với em, chỉ là một sự chia ly, nhưng sự chờ đợi của tôi thì mới chỉ bắt đầu... ngoại trừ khoảng trống mà em để lại, mọi thứ dường như vẫn không hề thay đổi. Tôi có thể nào mang bóng đêm của mình mà thắp sáng bầu trời em...??
.
[cho Ngựa điên của ta - Moon Jae Shin ngốc nghếch]
Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011
tháng ngày không tên

Bước ra khỏi mùa thu, không thấy ngàn lá rơi như thung lũng. Bước ra khỏi một cuộc đời, không thấy nữa ân tình nào còn mang mãi tên nhau... Người vẫn nói vẫn cười, vẫn gửi cho ta vài bận tin ngốc xít, vẫn cùng ta qua những ngả đường, vẫn làm ta đau lòng như một cuối hè thưa mưa thưa nắng.
.
Ta mới biết mình đã thực sự trăm ngàn lối rẽ. Không lối nào giống lối nào, không con đường nào tựa con đường nào, và có nơi nào... mưa giống nơi này không? Ôi những cơn mưa đêm giết ta chìm trong thinh lặng. Một đại dương... ào ạt trở về.
.
Nhưng người đã có những yêu thương khác, những gương mặt ta không quen khác. Chúng ta vẫn đôi bận ngồi cà phê hàn huyên, nói dóc nghe mưa phơi nắng. Để rồi cuối cùng lại quẳng nhau trở về với cuộc đời của riêng mình. Rẽ. Và. Xa..
Vẫn là những cuộc vui chơi bù khú, nhưng sao ta tha thiết hoài những đêm bên nhau đốt đèn cầy, những lon bia đắng mặn mùi nước mắt, những giọng cười thơ thớ trong lành. Ta... lại lún vào một mớ những kỷ niệm, những kỷ niệm không nhất thiết phải có tên, nhưng nhất thiết là phải nhớ.
Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011
mong manh cảm giác

Em đã quên cảm giác lần đầu tiên chạm vào cánh tay anh. Khi ai đó đột ngột hỏi về cảm giác, em im lặng một hồi rồi cũng lắc đầu. Lẽ nào em quên thật? Hay là cảm giác rồi cũng bỏ em mà đi.
.
.
Em chỉ nhớ mình sắp trở thành một kẻ nào vô cảm, không khao khát điều gì, không tha thiết một ai, em ngạo mạn với thời gian và với chính bản thân mình. Vẫn sẽ sống tốt mà không cần một ai đó để mà thương yêu.
.
.
Cảm giác có phải là thứ có thể quên nhanh? Em đã tự nhủ lòng là đừng bao giờ quên lần chạm tay đầu tiên ấy, như một báu vật, như một miền vĩnh hằng cho dù sau này còn có những đổi thay. .
.
Vậy mà giờ đây em quên thật. Lâu không yêu ai, lâu không nhớ ai, lâu thấy lạ bàn tay người khác. Nên tuyệt nhiên sẽ không phản ứng kịp, không tìm được lối để chúng trở về...
.
.
... vì cảm giác... thực sự đã bỏ em đi.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
