
Em đã quên cảm giác lần đầu tiên chạm vào cánh tay anh. Khi ai đó đột ngột hỏi về cảm giác, em im lặng một hồi rồi cũng lắc đầu. Lẽ nào em quên thật? Hay là cảm giác rồi cũng bỏ em mà đi.
.
.
Em chỉ nhớ mình sắp trở thành một kẻ nào vô cảm, không khao khát điều gì, không tha thiết một ai, em ngạo mạn với thời gian và với chính bản thân mình. Vẫn sẽ sống tốt mà không cần một ai đó để mà thương yêu.
.
.
Cảm giác có phải là thứ có thể quên nhanh? Em đã tự nhủ lòng là đừng bao giờ quên lần chạm tay đầu tiên ấy, như một báu vật, như một miền vĩnh hằng cho dù sau này còn có những đổi thay. .
.
Vậy mà giờ đây em quên thật. Lâu không yêu ai, lâu không nhớ ai, lâu thấy lạ bàn tay người khác. Nên tuyệt nhiên sẽ không phản ứng kịp, không tìm được lối để chúng trở về...
.
.
... vì cảm giác... thực sự đã bỏ em đi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét