Bằng con đường nào đó, những món quà vẫn được gửi trao hằng ngày hằng giờ, chỉ có điều chúng ta không nhìn thấy những con tuần lộc. Noel là Tết lớn của những người họ đạo, còn em, mùa yêu thương của em trải dài quanh năm. Không quan tâm là đã cho và nhận những gì, chỉ cần thấy tim mình còn có khả năng run lên ú oà một tiếng là em mừng rơn vì thấy mình còn sống, và sống rất đời.
.
Khi em nằm ngủ phây phây sau một quãng ngày dài, không thèm thay quần áo, không thèm gom đủ gối chăn, có người nhẹ nhàng đến tháo dùm em cặp kính rồi đặt nó vào một nơi nào đó, em thấy ông già Noel.
.
Khi em tất tả trở về từ một chuyến đi, mang theo khói bụi và vô vàn những niềm vui nỗi buồn, có người nấu cho em thứ gì nong nóng, khuấy cho em một ly chanh đường với tiếng đập đá nghe lanh canh lách cách, em thấy ông già Noel.
.
Khi có người chìa ra cho em một vòng ôm, có người đồng ý cho em khóc sau lưng họ, có người vỗ về em những nhịp vỗ đều đều, em thấy ông già Noel.
.
Ông già Noel của em không nhất thiết phải có hàm râu trắng hay chiếc áo đỏ, không chỉ xuất hiện vào mỗi ngày 24 tháng 12. Trong cuộc sống, ta mơ hồ đòi hỏi những điều to tát và mỗi ngày mỗi to tát hơn, nhưng ắt hẳn ai cũng đã từng nghẹn lòng vì hoá ra chỉ cần những điều giản đơn bình dị cũng thấy mình giàu có. Ắt hẳn ít ai ngờ được rằng có lúc mình sẽ khóc vì có ai đó vẫn gom quần áo của mình đi giặt, hay rướn người che bớt phần gió thốc trước đầu xe. Biết đâu, biết đâu được... Mỗi một niềm vui nhận được là một món quà, mà khi mở xong lớp giấy gói bên ngoài ta sẽ thấy rộn lòng vì sực nhớ là... hôm nay đâu phải Giáng sinh.


