ME

ME

Thứ Ba, 27 tháng 12, 2011

ông già Noel là có thực

Bằng con đường nào đó, những món quà vẫn được gửi trao hằng ngày hằng giờ, chỉ có điều chúng ta không nhìn thấy những con tuần lộc. Noel là Tết lớn của những người họ đạo, còn em, mùa yêu thương của em trải dài quanh năm. Không quan tâm là đã cho và nhận những gì, chỉ cần thấy tim mình còn có khả năng run lên ú oà một tiếng là em mừng rơn vì thấy mình còn sống, và sống rất đời.

.

Khi em nằm ngủ phây phây sau một quãng ngày dài, không thèm thay quần áo, không thèm gom đủ gối chăn, có người nhẹ nhàng đến tháo dùm em cặp kính rồi đặt nó vào một nơi nào đó, em thấy ông già Noel.

.

Khi em tất tả trở về từ một chuyến đi, mang theo khói bụi và vô vàn những niềm vui nỗi buồn, có người nấu cho em thứ gì nong nóng, khuấy cho em một ly chanh đường với tiếng đập đá nghe lanh canh lách cách, em thấy ông già Noel.

.

Khi có người chìa ra cho em một vòng ôm, có người đồng ý cho em khóc sau lưng họ, có người vỗ về em những nhịp vỗ đều đều, em thấy ông già Noel.

.

Ông già Noel của em không nhất thiết phải có hàm râu trắng hay chiếc áo đỏ, không chỉ xuất hiện vào mỗi ngày 24 tháng 12. Trong cuộc sống, ta mơ hồ đòi hỏi những điều to tát và mỗi ngày mỗi to tát hơn, nhưng ắt hẳn ai cũng đã từng nghẹn lòng vì hoá ra chỉ cần những điều giản đơn bình dị cũng thấy mình giàu có. Ắt hẳn ít ai ngờ được rằng có lúc mình sẽ khóc vì có ai đó vẫn gom quần áo của mình đi giặt, hay rướn người che bớt phần gió thốc trước đầu xe. Biết đâu, biết đâu được... Mỗi một niềm vui nhận được là một món quà, mà khi mở xong lớp giấy gói bên ngoài ta sẽ thấy rộn lòng vì sực nhớ là... hôm nay đâu phải Giáng sinh.

Thứ Hai, 19 tháng 12, 2011

để biết mình son trẻ




[Viết tặng chủ nhân quyển Trái tim son trẻ]
.
Những điều tôi thích : Dĩ nhiên trước tiên phải là cái bìa. Cái bìa nó cũng giống như bạn tôi vậy, cứ muốn chúng ta phải đi tìm để thấu hết những gì còn ẩn lại, cứ muốn chúng ta phải thổn thức vì font chữ in nghiêng như một lời tỏ bày. Những bức hình minh hoạ, có cái là lượm lặt đâu đó, có cái được lưu giữ lại từ chính những khoảnh khắc bạn đã từng sống, thể hiện được sự mượt mà và góc nhìn riêng của tác giả. Những bài viết thấp thoáng trong trí nhớ tôi mấy lần lang thang blog bạn, những câu chuyện tưởng như diễn ra hằng ngày mà nay được bạn viết ra bỗng trở nên "đắt giá". Góc cà phê Du Miên ấm cúng tuyệt vời, những tấm kính, nhành hoa, ánh đèn vàng làm cho không gian trở nên gợi mở lãng mạn, tác giả chọn nơi đây chắc một phần cũng vì điều này. Nhưng điều tôi thích nhất nằm ở trang 1 quyển sách. Không biết tôi đã ngồi bao lâu để mải miết ngắm 2 chữ Yêu thương bạn ký tặng mình, những dòng viết vội ngắn ngủi mà tôi thấy mình thật may mắn vì chúng được viết ra là để cho tôi, chỉ riêng cho tôi.
.
Không thể có mặt từ đầu buổi ra mắt, nhưng khi đứng từ bên ngoài cửa kính, thấy bạn rạng ngời hạnh phúc giữa biết bao bạn bè, người thân, các anh chị và người hâm mộ, tôi biết như vậy là đã đủ. Lễ ký tặng sách diễn ra dịu dàng và tràn đầy xúc động như chính tác giả, tôi biết bạn đã chăm chút cho từng bình hoa, từng viên kẹo, từng chỗ ngồi, để mỗi người đến chúc mừng sẽ được nhận về niềm vui và sự hài lòng. Mọi thứ đều tuyệt vời. Y như bạn.
.
Điều tôi không thích : sau quyển sách này, tác giả sẽ đi xa. Sẽ không còn cho tôi những khoảnh khắc trân quý như chúng tôi đã từng, chắc tôi cũng sẽ không còn cơ hội được xuất hiện đâu đó trong những mẩu chuyện bạn viết, để lại đùa hỏi bạn rằng viết về tôi ở đoạn nào, để tôi đọc cho nhanh, khỏi tìm kiếm vất vả. Và tôi chắc rằng, những ai được thấp thoáng trong quyển sách này cũng sẽ vô cùng hạnh phúc vì được là một phần Son trẻ. Trong cuộc đời, đến một lúc nào đó, nếu người nào có được mối quan hệ bạn bè hoá thành người thân, chắc chắn sẽ hiểu tâm trạng của tôi lúc này...
.
Xin chúc mừng bạn của tôi, về quyển sách, về tấm vé máy bay, và cả về trái tim son trẻ trong lồng ngực bạn. Cần biết là... tôi cũng muốn nói với bạn 2 từ Yêu thương.

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

mùa mới, thân yêu


Đêm phố thị trời se se lạnh, những cơn lạnh tháng mười hai đủ làm người ra đường khoác thêm áo ấm. Chui vào góc quán quen nhà bạn, hút trà sữa ngọt lịm mà nghe tê rần trên da, cóng trên tay. Luôn líu ríu những câu nói vô duyên nhảm ruồi, mà lần nào bạn cũng cười, lần nào bạn cũng "choy oy nghe nó nói kìa". 10 giờ đêm còn trà sữa, về nhà ngủ căng cả bụng.
.
Bạn bè cưới hỏi rần rần, thấy vui gì đâu. Muốn mau mau tới để gặp lại người cũ, cùng nhau quậy một bữa, giờ không còn buồn phiền hay lo lắng gì nữa, được bao nhiêu lần đếm tháng mười hai nữa đâu. Thiệp sắp chất thành đống, sanh đẻ mấy đứa chưa đi thăm nom gì được, thấy mình cũng đâu đến nỗi đầu xù tóc rối gì đâu ta, mà không nhín đâu được chút rãnh để bon chen.
.
Chộn rộn. Nô nức. Giáng sinh. Cái mùa này dễ làm người ta yêu nhau quá đi. Tự dưng muốn yêu một ai đó, chỉ để nắm tay và lang thang trên phố mà hít hà "lạnh quá!". Biết vậy hồi đó gật đầu đại cho rồi, là giờ đã tránh khỏi cô đơn. Mà nói chơi thôi chứ còn ham tự do lắm, không gật đầu đâu :) Đã thấy rõ sự khang khác, trong thời tiết, trong những câu chuyện phiếm, trong cốc trà sữa lạnh ngắt chật nít trân châu, trên tờ lịch mới cáu vừa treo lên tường, trong tâm hồn, của ta và của bạn. Không dưng muốn mỉm cười, chào mùa mới... thân yêu...