ME

ME

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

mùa mới, thân yêu


Đêm phố thị trời se se lạnh, những cơn lạnh tháng mười hai đủ làm người ra đường khoác thêm áo ấm. Chui vào góc quán quen nhà bạn, hút trà sữa ngọt lịm mà nghe tê rần trên da, cóng trên tay. Luôn líu ríu những câu nói vô duyên nhảm ruồi, mà lần nào bạn cũng cười, lần nào bạn cũng "choy oy nghe nó nói kìa". 10 giờ đêm còn trà sữa, về nhà ngủ căng cả bụng.
.
Bạn bè cưới hỏi rần rần, thấy vui gì đâu. Muốn mau mau tới để gặp lại người cũ, cùng nhau quậy một bữa, giờ không còn buồn phiền hay lo lắng gì nữa, được bao nhiêu lần đếm tháng mười hai nữa đâu. Thiệp sắp chất thành đống, sanh đẻ mấy đứa chưa đi thăm nom gì được, thấy mình cũng đâu đến nỗi đầu xù tóc rối gì đâu ta, mà không nhín đâu được chút rãnh để bon chen.
.
Chộn rộn. Nô nức. Giáng sinh. Cái mùa này dễ làm người ta yêu nhau quá đi. Tự dưng muốn yêu một ai đó, chỉ để nắm tay và lang thang trên phố mà hít hà "lạnh quá!". Biết vậy hồi đó gật đầu đại cho rồi, là giờ đã tránh khỏi cô đơn. Mà nói chơi thôi chứ còn ham tự do lắm, không gật đầu đâu :) Đã thấy rõ sự khang khác, trong thời tiết, trong những câu chuyện phiếm, trong cốc trà sữa lạnh ngắt chật nít trân châu, trên tờ lịch mới cáu vừa treo lên tường, trong tâm hồn, của ta và của bạn. Không dưng muốn mỉm cười, chào mùa mới... thân yêu...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét