
Vậy là người đi. Người đến với một nơi mà ta không biết nó tròn méo thế nào, những người ngoài phố kia đang nói thứ tiếng gì, thời tiết nơi đó nó ra làm sao. Ta không biết. Người rời khỏi ta, nhẹ nhàng đến độ ta đã vài lần không tin rằng người đã ở cách xa ta thế. Mới đó còn cầm tay, mới đó còn nghe người càm ràm đủ thứ, mới đó còn đứng ôm vai nhau... Ta còn quá nhiều lời hít thở hoài mà không nói ra được, sợ người rơi vào trong nước mắt, sợ ta cũng rơi vào trong ấy cùng người.
.
Khi bắt đầu cũng biết sẽ có lúc thế này mà, đâu có gì ngỡ ngàng, đâu có gì vội vàng vì ai cũng biết sớm hay muộn gì thì người cũng sẽ bước ra khỏi đất nước này, đến với ước mơ và chinh phục. Có yêu đương, có thắm thiết gì thì cũng thế thôi. Tự dưng thấy những lỗ chỗ xuất hiện trong cuộc đời mình, người đi bỏ lại cho ta những chuyện chẳng biết nói cùng ai, thực sự là không ai. Biết là khoảng thời gian đầu sau chia ly bao giờ cũng vậy, biết là rồi người sẽ tìm được những vui vầy mới, biết là ta sẽ lại vững vàng trên con đường của mình, mà cái chuyện "y nguyên" sau hai ba năm nữa, ta cứ như bị hoài đeo đuổi.
.
Thôi người đi đi, đây chắc sẽ là cơ hội để ta kiểm chứng xem kỷ niệm khi không mài giũa liệu có còn được sáng nguyên? Thôi người đi đi, đi mà tìm một người bạn cùng phòng tốt hơn ta, đi mà thoả ước nguyện ấp ôm một thuở, đi... mà nhớ trở về, ta đánh dấu cái ngày này, để khi người về, ta sẽ bắt đền vì người làm ta khóc, người làm ai cũng cảm thấy cô đơn. Bắt đền cái nơi làm người ao ước tới và bỏ rơi ta...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét