ME

ME

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012

kho báu của mỗi người


Có duy nhất một tuổi thơ, không bao giờ có lại được. Đó là những tháng ngày sống bé bỏng trong ngôi nhà nhỏ, hàng rào dâm bụt và những bụi móng tay. Mỗi tối trời mưa hay cúp điện, cả nhà lại cùng nhau nằm gác chân trên giường, chơi trò câu đố, chơi trò hát nối, và rồi ngủ thiếp đi bên ánh đèn dầu mẹ thắp lên may áo. Lũ bạn vẫn chơi nhảy dây, tạt lon, cá sấu lên bờ, cái khoảng sân nhỏ xíu sau nhà khi đó vậy mà rộng như là miền cổ tích. Bây giờ bước ra cuộc đời, thế giới bao la thế mà không thấy được nơi nào đủ rộng như khoảng sân ngày nào đã chứa cả tuổi thơ tôi.
.
Có duy nhất một thời hoa niên, mãi mãi nằm lại nơi hồi ức. Tuổi bắt đầu rời xa vòng tay mẹ, cười với bạn nhiều hơn với mẹ. Những trò vui, những điểm số buồn, những lần la cà quán xá. Sân trường cấp hai còn kéo nhau ra đó chơi "uuuu", đứt nút áo mấy bận mà vẫn không chừa. Nông nổi nhất là ở tuổi này, đi chơi đêm, tập tành kết bè kết hội, rồi yêu đương cũng có. Nói vậy thôi chứ cái gọi là yêu đương thuở ấy chỉ là thấy thằng đấy cũng ngộ ngộ, cũng hay hay, lại hay cặp kè theo mình mỗi lần đạp xe tan học, thế là quyết định "yêu". Bây giờ ra đường mà thấy mấy đứa như mình hồi ấy, lại khó tính bảo rằng lũ này chả ra sao, học hành không lo học, suốt ngày bè bè. Chứ có nghĩ đâu rằng hồi xưa mình cũng từng bè bè y chang chúng nó.
.
Có duy nhất 3 năm phổ thông vô vàn cảm xúc tựa một viên kim cương trong mỗi đời người. Và tôi yêu tha thiết chiếc áo dài của mình ngày ấy. Có chiếc chấm bi, có chiếc lá trúc, có chiếc hình gấu, có chiếc tay lửng, có chiếc tay dài. Không biết mình mặc áo dài thế kia có "giết" được chàng nào trong trường chưa nữa. Những mối tình tuổi này đã rõ ràng và sâu lắng hơn. Mấy bận đi học về là quăng cặp đó chui ngay vô phòng, giở thư tay ai kia ra đọc, tủm tỉm cười và sướng rơn vào trong giấc ngủ. Rồi cũng chia tay không một lý do, vì tự nhiên thấy hết thích, thấy có cảm tình với một người khác. Vô duyên và ích kỷ gì đâu... Thầy cô cấp ba vui vẻ và tâm lý hơn nhiều. Khi nào hứng hứng, mấy thầy cô lại thả rong cả tiết ngồi nói chuyện tình yêu mây nước, mà hồi đó còn ngây thơ trong sáng, nghe tới mấy điều nhạy cảm là chun mũi che mặt, ra chiều ghê gớm lắm. Ngày phượng nở, sân trường nhoè nhoẹt nước mưa, cùng bạn đứng trên ban công phòng học mà mưa cũng rơi vào trong mắt. Về nhà xếp áo dài nhét vào tủ, đâu có còn được mặc nữa đâu, bao nhiêu năm rồi chắc những chữ ký ngày xưa cũng đã lem màu trên tà áo dài ngả vàng, như bạn bè tôi, tuổi xanh đã bắt đầu vàng chín...
.

Có nhiều thứ sẽ chỉ là duy nhất. Sẽ thấy nhớ hơn nếu ta đi qua, sẽ quý hơn nếu ta đánh mất, sẽ tiếc hơn nếu ta làm rơi vỡ. Buồn là vì tôi không có trí nhớ siêu phàm để giữ hết những hồi ức đẹp của mình, nên tôi đã từng ước gì cuộc đời là một cuốn phim, để mỗi khi nhớ lại tua về coi, lại thấy ờ cái ngày này mình làm điều này, cái người này đã nói với mình như thế, thằng này hồi xưa như thế, trời ơi sao hồi nớ mình học bài hay dữ vậy trời. Thế đấy, cuốn phim đó của tôi không ai quay lại, nên tôi đành phải xài tạm cái trí nhớ bạc bẽo của mình. Lại sắp sửa sang tháng tư, mà tôi biết mình làm gì còn mùa hè nữa để mà ngồi mơ...

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

chút tính xấu, mà vẫn thương


Chiều nay ngồi nghe lại Phú Quang, chiều rơi là đà như mắt người nhìn lâu không buồn chớp. Tư dưng thấy mình vừa đi qua một quãng sống khô cằn và trơ trụi, tự hỏi rằng lãng mạn đã bỏ đi đâu? Không còn thơ thẩn viết lung tung, không còn bấm gửi những cái tin sướt mướt, không còn ngồi quán nào đó hú hí chuyện tình. Cũng không còn cảm giác nhớ da diết một ai đó, đã xuất hiện giới hạn và những nốt đầm vừa phải.
.
Chắc là tại tuổi tác. Bớt lãng mạn, nên vui hay nên buồn. Chắc nên vui vì sẽ không còn nghĩ về những cái chết yểu đẹp như thơ vui như nhạc, không còn tự băm vằm mình giữa đêm tối tựa vai ban công. Chắc nên buồn vì sự rõ nét quá đỗi của cuộc sống, vì thấy mình bước đi nhọc nhằn sau bao ngày tháng lơ lửng trên mây. Sao đây? Cô muốn gì? Cô lại muốn lao vào trong mưa thoả mãn như mấy cô sinh viên năm nhất kia àh? Hay là muốn lang thang cà phê cà pháo một mình, rồi tự nghĩ, rồi tự buồn, tự giận. Tốt nhất là nên ở nhà, dành hết thời gian để mà ngủ, đời này chưa đủ mỏi mệt hay sao?
.
Ngôi sao, thực ra chỉ là một cục đá bự. Trời ơi....... không dưng lại muốn mình lãng đãng, yêu những thứ dịu dàng, chết đứ đừ trong giọng nói gã trai đắm đuối. Buồn thật, không còn khả năng làm thơ, một vần cũng nặn không ra, lấy gì nuôi những cơn mưa đi lạc, lấy gì mà thương tiếc bông giấy lả tả ngoài thềm, lấy gì mà ngửa cổ dòm ánh hào quang từ cục đá bự ở trên cao. Vẫn thương mình ngày đó hơn, tuy có khờ khạo nhưng mà... thương lắm!!