
Chiều nay ngồi nghe lại Phú Quang, chiều rơi là đà như mắt người nhìn lâu không buồn chớp. Tư dưng thấy mình vừa đi qua một quãng sống khô cằn và trơ trụi, tự hỏi rằng lãng mạn đã bỏ đi đâu? Không còn thơ thẩn viết lung tung, không còn bấm gửi những cái tin sướt mướt, không còn ngồi quán nào đó hú hí chuyện tình. Cũng không còn cảm giác nhớ da diết một ai đó, đã xuất hiện giới hạn và những nốt đầm vừa phải.
.
Chắc là tại tuổi tác. Bớt lãng mạn, nên vui hay nên buồn. Chắc nên vui vì sẽ không còn nghĩ về những cái chết yểu đẹp như thơ vui như nhạc, không còn tự băm vằm mình giữa đêm tối tựa vai ban công. Chắc nên buồn vì sự rõ nét quá đỗi của cuộc sống, vì thấy mình bước đi nhọc nhằn sau bao ngày tháng lơ lửng trên mây. Sao đây? Cô muốn gì? Cô lại muốn lao vào trong mưa thoả mãn như mấy cô sinh viên năm nhất kia àh? Hay là muốn lang thang cà phê cà pháo một mình, rồi tự nghĩ, rồi tự buồn, tự giận. Tốt nhất là nên ở nhà, dành hết thời gian để mà ngủ, đời này chưa đủ mỏi mệt hay sao?
.
Ngôi sao, thực ra chỉ là một cục đá bự. Trời ơi....... không dưng lại muốn mình lãng đãng, yêu những thứ dịu dàng, chết đứ đừ trong giọng nói gã trai đắm đuối. Buồn thật, không còn khả năng làm thơ, một vần cũng nặn không ra, lấy gì nuôi những cơn mưa đi lạc, lấy gì mà thương tiếc bông giấy lả tả ngoài thềm, lấy gì mà ngửa cổ dòm ánh hào quang từ cục đá bự ở trên cao. Vẫn thương mình ngày đó hơn, tuy có khờ khạo nhưng mà... thương lắm!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét