ME

ME

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

cho những đứa trẻ


Không biết vì sao mà tháng tư của tôi ngập tràn câu chuyện về những đứa trẻ mà tôi chưa từng gặp mặt. Đơn giản vì chúng vẫn chưa sinh ra đời, chúng vẫn còn ngủ nướng ấm áp trong bụng mẹ, những người thân của tôi.
.
Câu chuyện đứa bé 1. Là của chị. Tôi đến với chị tình cờ trên blog, gặp mặt một lần, đọc chị nhiều lần. Thì tôi cũng chỉ dừng lại ở những vu vơ, đôi khi hời hợt, chỉ hiểu loáng thoáng lờ mờ những gì chị tâm sự trong các dòng viết, còn lại thì... tôi chịu. Khi tôi đang nghĩ àh ừ chắc chị cũng giống như tôi, hoặc đang thất tình ai đó, hoặc đang quá thoả mãn với cuộc sống tự do, đùng cái chị lấy chồng, rồi đùng cái thấy chị khoe về đứa bé sắp chào đời. Tôi biết chị đã thực sự rẽ mình sang một chặng đường mới, chuẩn bị làm mẹ và hướng tim mình về những đứa con. Cái cách chị nói về thứ hạnh phúc thiêng liêng ấy khiến tôi mừng cho chị, chị sóng gió và chị ương ngang, chị đắm say rồi chị viên mãn, dĩ nhiên đó là điều dĩ nhiên. Lần đầu tiên gặp chị, chị nhảy tưng tưng như một "..." :) tự nhủ rằng lần thứ 2 gặp chị, tôi sẽ được thấy một thiên thần bé nhỏ thẹn thùng nằm kế bên.
.
Câu chuyện đứa bé 2. Là của bạn. Chẳng nhớ rõ tôi đã bước vào câu chuyện cuộc đời bạn lúc nào và trong hoàn cảnh nào. Chỉ nhớ rằng hai đứa đã lết tha lết thết mấy vòng trong nhà sách, dòm sách thì ít mà nghe bạn huyên thuyên thì nhiều. Chuyện  yêu, chuyện học, chuyện tương lai. Bạn nói rất nhiều nhưng không cảm thấy khó chịu vì bạn nói rất thu hút, lại dịu dàng (chả bù cho tôi @@). Ngày bạn trao thiệp hồng, tôi vui lắm lắm, cứ mong mỏi đến ngày để đi dòm coi vợ chồng nhà ấy nó cưới nhau thế nào. Thi thoảng vẫn nằm gác chân tám với bạn qua điện thoại, biết cuộc sống hôn nhân của bạn vui thế này, thú vị thế kia. Thật đặc biệt, lầy chồng rồi bạn ngày càng trở nên tươi tắn lạ lùng, mà sau này qua nhiều mẩu chuyện bây giờ mới kể tôi còn thấy cuộc đời bạn còn đặc biệt hơn nữa rất nhiều. Rồi bạn cũng đến lúc ươm mầm một hình hài mới, như chính bản thân bạn và mọi người đợi mong. Nghe bạn cười mà tôi thấy nỗi hân hoan ấy lây cả sang mình. Tôi thấy bạn hạnh phúc hơn từng ngày, trong từng bữa cơm, từng cơn nghén, từng thay đổi trong cơ thể. Tôi thấy bạn thật sự hài lòng.
.
Những bà mẹ trẻ kể tôi nghe câu chuyện đặt tên cho các bé với tràn ngập sư hứng khởi và cả tự hào. Các bé sẽ ra đời, thật khoẻ mạnh, thật ngoan cường như những người mẹ của chúng. Chúng sẽ cất tiếng khóc vang trời, sẽ có những cái tên được đặt sẵn chờ đợi chúng, và không biết các bé sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy tôi nhỉ :) Còn đối với tôi, tôi thầm cảm ơn vì chúng đã đến với cuộc đời này, thắp thêm thật nhiều những nụ cười cho hai người mẹ, hai người thương ấy của tôi.

Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012

ân tình trả lại cho mưa


Chỉ khi mưa bão, tôi mới thích bước chân lên căn phòng đó. Từ phía bên trong cửa kính nhìn ra, sẽ thấy trong mắt mình trọn cả một vùng mưa. Sẽ thấy một cây dừa cao nghiêng ngả chao mình, sẽ thấy những mái nhà im ru tĩnh lặng. Đó là thời khắc mà vạn vật đứng yên, chỉ có gió mưa là ngông cuồng tung lượn. Và tôi cũng nằm trong số vạn vật ấy, đứng yên, hình như những muộn phiền trong tim mình vừa chết hẳn một phút giây nào. Tôi thích những ngày áp thấp nhiệt đới, để được không làm gì cả, để được đắm mình trong không khí ẩm ướt lạnh lùng, để thấy cảnh vật buồn hiu hắt, để tìm thấy đâu đó xung quanh mình mưa của ngày xưa...
.
Mưa không rớt một giọt nào vào căn phòng, nên tôi chỉ áp tay mình vào cửa kính, cảm nhận được chút ít vị mưa ở bên ngoài. Giá như mà tôi có khả năng "gọi mưa" thì hay biết mấy. Khi nào buồn, khi nào nông nổi lại hô hoán những con mây xám về phủ hết bầu trời ngoại thành, rồi mưa trút, rồi tôi lại bỏ hẳn giấc ngủ trưa để lầm lụi trong căn phòng này và nhìn ngắm cây dừa cao duy nhất ngoài kia. Những lúc ấy, mới thấy lòng mình thôi bão.
.
Thị trấn bé nhỏ này và bao nhiêu kỷ niệm về mưa, tôi không nhớ hết nổi. Tôi không nhớ nổi mình đã đi bao bận trong mưa, không nhớ nổi người nào đã cùng mình ướt mèm buổi chiều năm ấy, không nhớ nổi dưới mưa chúng ta đã hứa những gì. Chỉ một vài mùa mưa mà người sang sông. Người không trở về bên này con sông nữa. Hay thật, mưa bão chỗ này mà ở nơi người nắng vẫn xanh xao. Thế nên chỉ mình tôi là nhìn thấy mưa, chỉ mình tôi chạm vào quá khứ ngủ quên lạnh ngắt. Nhưng thật sự là những tí tách đó có sức mạnh lạ kỳ, thời gian như không trôi đi nữa mà chúng lôi tất cả giật lùi trở về. Biết đâu được là... chỉ có mỗi tôi đi về, đếm hết ân tình xưa đã mượn vay... trả hết lại cho mưa...