
Chỉ khi mưa bão, tôi mới thích bước chân lên căn phòng đó. Từ phía bên trong cửa kính nhìn ra, sẽ thấy trong mắt mình trọn cả một vùng mưa. Sẽ thấy một cây dừa cao nghiêng ngả chao mình, sẽ thấy những mái nhà im ru tĩnh lặng. Đó là thời khắc mà vạn vật đứng yên, chỉ có gió mưa là ngông cuồng tung lượn. Và tôi cũng nằm trong số vạn vật ấy, đứng yên, hình như những muộn phiền trong tim mình vừa chết hẳn một phút giây nào. Tôi thích những ngày áp thấp nhiệt đới, để được không làm gì cả, để được đắm mình trong không khí ẩm ướt lạnh lùng, để thấy cảnh vật buồn hiu hắt, để tìm thấy đâu đó xung quanh mình mưa của ngày xưa...
.
Mưa không rớt một giọt nào vào căn phòng, nên tôi chỉ áp tay mình vào cửa kính, cảm nhận được chút ít vị mưa ở bên ngoài. Giá như mà tôi có khả năng "gọi mưa" thì hay biết mấy. Khi nào buồn, khi nào nông nổi lại hô hoán những con mây xám về phủ hết bầu trời ngoại thành, rồi mưa trút, rồi tôi lại bỏ hẳn giấc ngủ trưa để lầm lụi trong căn phòng này và nhìn ngắm cây dừa cao duy nhất ngoài kia. Những lúc ấy, mới thấy lòng mình thôi bão.
.
Thị trấn bé nhỏ này và bao nhiêu kỷ niệm về mưa, tôi không nhớ hết nổi. Tôi không nhớ nổi mình đã đi bao bận trong mưa, không nhớ nổi người nào đã cùng mình ướt mèm buổi chiều năm ấy, không nhớ nổi dưới mưa chúng ta đã hứa những gì. Chỉ một vài mùa mưa mà người sang sông. Người không trở về bên này con sông nữa. Hay thật, mưa bão chỗ này mà ở nơi người nắng vẫn xanh xao. Thế nên chỉ mình tôi là nhìn thấy mưa, chỉ mình tôi chạm vào quá khứ ngủ quên lạnh ngắt. Nhưng thật sự là những tí tách đó có sức mạnh lạ kỳ, thời gian như không trôi đi nữa mà chúng lôi tất cả giật lùi trở về. Biết đâu được là... chỉ có mỗi tôi đi về, đếm hết ân tình xưa đã mượn vay... trả hết lại cho mưa...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét