ME

ME

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

khoe bạn


Tôi có một cô bạn để tựa hiên hàng giờ ngồi nói chuyện tầm phào. Những đêm mùa đông gió thổi bần bật bên ngoài, nhìn nhau và khóc cười như trẻ nhỏ. Trưởng thành, nghĩa là bao nhiêu chuyện buồn, bao nhiêu mơ ước, bao nhiêu đắn đo, bao nhiêu bí mật. Tôi nhận ra rằng, trao hết bí mật của bạn cho một ai đó là điều vô cùng nguy hiểm, nhưng việc cởi trần lòng mình với một ai cũng là điều nhẹ nhàng và thiền tịnh. Biết phải làm sao? Bạn và tôi, có khoảng thời gian lớn lên cùng nhau, có suốt một năm ngồi chung chiếc bàn con góc lớp, giống nhau một vài điểm, và cũng khác nhau không ít điều. Bạn là nơi lưu giữ những kỷ niệm tuổi thơ của tôi bằng trí nhớ siêu phàm của mình. Bạn là nơi để tôi soi vào đó và nhìn thấy mình của ngày trước, vô tư, ngờ nghệch, tinh ranh và mau nước mắt. Bạn, là bạn theo đúng cái nghĩa thiêng liêng và trong sáng của nó.
.
Tôi có một cậu nhóc để ngồi kể nhau nghe những chuyện tình. Cậu kể tôi nghe về hạnh phúc, về khổ đau, về ước mơ và sở thích. Uhm... thì tôi gửi lại cho cậu một ít trong số vô vàn bí mật của mình, không biết từ bao giờ điều đó trở thành sợi dây gắn kết, khi tôi nhận ra rằng những sợi dây xung quanh mình bắt đầu trở nên lỏng lẻo. Nhớ cái đêm hai đứa ngồi uống rượu trong bóng tối, tôi đâu nghĩ rằng mấy ly rượu sau này cũng chỉ có hai đứa mà thôi. Vì một điều gì đó chung, hay vì những sms khuya lơ vẫn còn bấm gửi? Thật lạ là khi điện thoại báo sáng đèn, tôi đều có thể đoán biết được là từ ai dù chưa với tay bấm mở.
.
Tôi cũng không biết rằng mình mong gì hơn nữa. Một gia đình đầm ấm đủ đầy, hai người bạn để ngồi nhảm cầy với nhau hàng ngàn phút, vài ba mối tình cỏn con thời đi học, những lũ bạn bè nhăng cuội để a lô lê la quán xá, một cuộc sống không bận rộn cũng chẳng nhẹ nhàng. Thấy mình chưa già mà sao không xây nhiều tham vọng, chỉ thế là đủ, chỉ thế là đầy, chỉ thế là ung dung sống và chìm nổi. Một tình yêu ư? Àh ừ... thì nếu có thêm thì càng tốt. Chỉ là không biết rằng liệu tôi có thể yêu một người nào hơn chính bản thân mình, hơn những kỷ niệm ngọt ngào từng trải qua trước đó, hơn những người mà tôi coi như máu tim mình. Viết những dòng này là để khoe bạn, có ai hạnh phúc như tôi không?

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013

hãy yêu nhau đi!


Thật hợp lý khi tôi muốn viết về những chuyện tình trong ngày này. Lễ tình nhân, năm nào tôi cũng ngồi chờ nó đến dù chẳng để làm gì, chỉ nhìn nó đến và trôi qua. Ngọt ngào không những bó hồng được trao gửi thiệt thà, ngọt ngào không những đôi bàn tay dìu nhau dài theo từng khu phố, ngọt ngào không những nụ hôn vội vã ngượng ngùng, ngọt ngào không... chỉ nhìn nhau thôi mà ứa nước mắt. Tôi ứa nước mắt, đổ thừa vì giấc ngủ đêm qua không yên ả, giận dỗi trách cứ cái thị trấn bé nhỏ này coi vậy mà không nhỏ. Đi hoài mà có gặp nhau đâu.
.
Những tưởng càng lớn sẽ càng thẳng thắn và những câu chuyện sẽ dễ được khơi gợi hơn, vậy mà càng lớn, mình càng đắn đo rồi giấu nhau đến từng cảm xúc. Nhiều khi cười đó mà bên trong buồn ơi là buồn, nhiều khi lắc đầu đó mà muốn bước tới lắm thay, nhiều khi muốn ôm chầm lấy người rồi vỗ vỗ sau lưng, mà chỉ đứng đó nhìn, rồi thôi. Người có chờ ta không, mà sao ta nôn nóng thế này? Câu chuyện cuộc đời, kể hoài mà sao không hết, mà sao mỗi valentine lại giống như một vết thương trái gió lại đau. Thì tình yêu mà, nào ai biết chiều sâu và bến bờ của nó...
.
Mùa tình yêu, tôi cũng muốn viết cho nhân tình của mình vài dòng thương nhớ, muốn nắm tay nhau giữa đường phố khuya lơ và lạnh buốt. Chưa có ai gât đầu chịu lạnh cùng tôi, nên thôi mình khất lại năm sau. Thế gian này mùa đẹp nhất không phải mùa xuân, không phải mùa valentine... mùa đẹp nhất, chính là mùa mình tìm thấy nhau và yêu thực sự. Chúc cho những người đang tự do như tôi sẽ có một ngày 14 tháng 2 êm đềm, không nước mắt, không tủi hận, không đố kỵ, không đua đòi. Tình yêu rồi sẽ rạng ngời ngay sau đó, trị giá bằng tất cả những đợi chờ và khao khát. Riêng tôi, tôi vẫn đang nuôi dũng khí của mình, đến một lúc nào đó sẽ bước đến trước mặt người và thỏ thẻ: này chàng trai, hãy yêu nhau đi!