Tôi có
một cô bạn để tựa hiên hàng giờ ngồi nói chuyện tầm phào. Những đêm mùa
đông gió thổi bần bật bên ngoài, nhìn nhau và khóc cười như trẻ nhỏ.
Trưởng thành, nghĩa là bao nhiêu chuyện buồn, bao nhiêu mơ ước, bao
nhiêu đắn đo, bao nhiêu bí mật. Tôi nhận ra rằng, trao hết bí mật của
bạn cho một ai đó là điều vô cùng nguy hiểm, nhưng việc cởi trần lòng
mình với một ai cũng là điều nhẹ nhàng và thiền tịnh. Biết phải làm sao?
Bạn và tôi, có khoảng thời gian lớn lên cùng nhau, có suốt một năm ngồi
chung chiếc bàn con góc lớp, giống nhau một vài điểm, và cũng khác nhau
không ít điều. Bạn là nơi lưu giữ những kỷ niệm tuổi thơ của tôi bằng
trí nhớ siêu phàm của mình. Bạn là nơi để tôi soi vào đó và nhìn thấy
mình của ngày trước, vô tư, ngờ nghệch, tinh ranh và mau nước mắt. Bạn,
là bạn theo đúng cái nghĩa thiêng liêng và trong sáng của nó.
.
Tôi có một cậu nhóc để ngồi kể nhau nghe những chuyện tình. Cậu kể tôi nghe về hạnh phúc, về khổ đau, về ước mơ và sở thích. Uhm... thì tôi gửi lại cho cậu một ít trong số vô vàn bí mật của mình, không biết từ bao giờ điều đó trở thành sợi dây gắn kết, khi tôi nhận ra rằng những sợi dây xung quanh mình bắt đầu trở nên lỏng lẻo. Nhớ cái đêm hai đứa ngồi uống rượu trong bóng tối, tôi đâu nghĩ rằng mấy ly rượu sau này cũng chỉ có hai đứa mà thôi. Vì một điều gì đó chung, hay vì những sms khuya lơ vẫn còn bấm gửi? Thật lạ là khi điện thoại báo sáng đèn, tôi đều có thể đoán biết được là từ ai dù chưa với tay bấm mở.
.
Tôi cũng không biết rằng mình mong gì hơn nữa. Một gia đình đầm ấm đủ đầy, hai người bạn để ngồi nhảm cầy với nhau hàng ngàn phút, vài ba mối tình cỏn con thời đi học, những lũ bạn bè nhăng cuội để a lô lê la quán xá, một cuộc sống không bận rộn cũng chẳng nhẹ nhàng. Thấy mình chưa già mà sao không xây nhiều tham vọng, chỉ thế là đủ, chỉ thế là đầy, chỉ thế là ung dung sống và chìm nổi. Một tình yêu ư? Àh ừ... thì nếu có thêm thì càng tốt. Chỉ là không biết rằng liệu tôi có thể yêu một người nào hơn chính bản thân mình, hơn những kỷ niệm ngọt ngào từng trải qua trước đó, hơn những người mà tôi coi như máu tim mình. Viết những dòng này là để khoe bạn, có ai hạnh phúc như tôi không?
.
Tôi có một cậu nhóc để ngồi kể nhau nghe những chuyện tình. Cậu kể tôi nghe về hạnh phúc, về khổ đau, về ước mơ và sở thích. Uhm... thì tôi gửi lại cho cậu một ít trong số vô vàn bí mật của mình, không biết từ bao giờ điều đó trở thành sợi dây gắn kết, khi tôi nhận ra rằng những sợi dây xung quanh mình bắt đầu trở nên lỏng lẻo. Nhớ cái đêm hai đứa ngồi uống rượu trong bóng tối, tôi đâu nghĩ rằng mấy ly rượu sau này cũng chỉ có hai đứa mà thôi. Vì một điều gì đó chung, hay vì những sms khuya lơ vẫn còn bấm gửi? Thật lạ là khi điện thoại báo sáng đèn, tôi đều có thể đoán biết được là từ ai dù chưa với tay bấm mở.
.
Tôi cũng không biết rằng mình mong gì hơn nữa. Một gia đình đầm ấm đủ đầy, hai người bạn để ngồi nhảm cầy với nhau hàng ngàn phút, vài ba mối tình cỏn con thời đi học, những lũ bạn bè nhăng cuội để a lô lê la quán xá, một cuộc sống không bận rộn cũng chẳng nhẹ nhàng. Thấy mình chưa già mà sao không xây nhiều tham vọng, chỉ thế là đủ, chỉ thế là đầy, chỉ thế là ung dung sống và chìm nổi. Một tình yêu ư? Àh ừ... thì nếu có thêm thì càng tốt. Chỉ là không biết rằng liệu tôi có thể yêu một người nào hơn chính bản thân mình, hơn những kỷ niệm ngọt ngào từng trải qua trước đó, hơn những người mà tôi coi như máu tim mình. Viết những dòng này là để khoe bạn, có ai hạnh phúc như tôi không?

