[Không có ai còn ngồi thơ thẩn ngắm trăng ngoại trừ con ngốc với mái tóc rối bù kia. Trăng vì thế mà cũng xước mất ánh vàng]
.
Tôi vẫn thường hay xỏ đôi giày màu bạc của mình ra ngoài với anh chị bạn bè, bất chấp nắng gắt mưa rơi, mà mùa này thì tiết trời bướng bỉnh đừng hỏi. Trong những cuộc hẹn đó, tôi đã nghe mình cười khanh khách, đã tưởng lồng ngực vỡ cả ra khi người kể về một bí mật nào thời xa lơ xa lắc. Thiệt tình, bây giờ nói thì còn ý nghĩa chi đâu. Những cuộc gặp vội vàng đó an ủi và dắt dìu tôi di qua những tháng ngày bão giông quay quắt, đôi khi là một món quà nhỏ mà tôi sướng rơn suốt cả đường về.
.
Rồi khi bước qua bên này con sông, tôi lại trở thành tím tái. Quãng đường dù ngắn, đèn vàng chỉ sáng dọc một bên lề, tôi đi không thong dong, không vội vã, chỉ là đi như bản năng phải vậy. Và đứng trước cánh cửa quen, tôi bắt gặp trên mái nhà mình một mảnh trăng rơi. Không biết điều đó có ý nghĩa gì, mà chính ngay lúc này đây tôi muốn mình khóc quá. Mắt sắp nhoè và sống mũi nồng cay, trăng rớt chi mà khuyết đi một mảnh.
.
Còn mái nhà của tôi thì được nhuộm vàng suốt đêm hôm đó.
.
Con người ta sống mạnh mẽ và cứng cỏi là thế, vậy mà lắm khi cũng yếu mềm vì những chuyện không đâu. Có thể là ánh trăng như tôi, có thể là lời chối từ của một ai đó, có thể là mưa, có thể là gió, có thể là một bản nhạc nào, một cung đường nào. Mọi thứ đều có thể làm dậy lên trong ta cảm xúc, đừng cố lảng tránh làm gì, vì chúng rớt vào tim ta như quy luật của trí nhớ và trái tim.
.
Quay lại câu chuyện nhỏ của tôi. Ánh trăng bé mọn đã biến mắt vào sáng hôm sau khi tôi bị nắng vào đánh thức. Tôi đã thấy hết buồn, những ưu tư gánh lên người trong buổi hẹn hò cũng đã không còn chì nặng. Ngày ở đây và đêm nơi khác, không biết rằng mảnh trăng kia lại rơi rụng và đi lạc chốn nào, chỉ mong rằng không có ai buồn và muốn khóc giống như tôi.


