ME

ME

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

trăng rơi trên mái nhà

 
[Không có ai còn ngồi thơ thẩn ngắm trăng ngoại trừ con ngốc với mái tóc rối bù kia. Trăng vì thế mà cũng xước mất ánh vàng]
.
Tôi vẫn thường hay xỏ đôi giày màu bạc của mình ra ngoài với anh chị bạn bè, bất chấp nắng gắt mưa rơi, mà mùa này thì tiết trời bướng bỉnh đừng hỏi. Trong những cuộc hẹn đó, tôi đã nghe mình cười khanh khách, đã tưởng lồng ngực vỡ cả ra khi người kể về một bí mật nào thời xa lơ xa lắc. Thiệt tình, bây giờ nói thì còn ý nghĩa chi đâu. Những cuộc gặp vội vàng đó an ủi và dắt dìu tôi di qua những tháng ngày bão giông quay quắt, đôi khi là một món quà nhỏ mà tôi sướng rơn suốt cả đường về.
.
Rồi khi bước qua bên này con sông, tôi lại trở thành tím tái. Quãng đường dù ngắn, đèn vàng chỉ sáng dọc một bên lề, tôi đi không thong dong, không vội vã, chỉ là đi như bản năng phải vậy. Và đứng trước cánh cửa quen, tôi bắt gặp trên mái nhà mình một mảnh trăng rơi. Không biết điều đó có ý nghĩa gì, mà chính ngay lúc này đây tôi muốn mình khóc quá. Mắt sắp nhoè và sống mũi nồng cay, trăng rớt chi mà khuyết đi một mảnh.
.
Còn mái nhà của tôi thì được nhuộm vàng suốt đêm hôm đó.
.
Con người ta sống mạnh mẽ và cứng cỏi là thế, vậy mà lắm khi cũng yếu mềm vì những chuyện không đâu. Có thể là ánh trăng như tôi, có thể là lời chối từ của một ai đó, có thể là mưa, có thể là gió, có thể là một bản nhạc nào, một cung đường nào. Mọi thứ đều có thể làm dậy lên trong ta cảm xúc, đừng cố lảng tránh làm gì, vì chúng rớt vào tim ta như quy luật của trí nhớ và trái tim.
.
Quay lại câu chuyện nhỏ của tôi. Ánh trăng bé mọn đã biến mắt vào sáng hôm sau khi tôi bị nắng vào đánh thức. Tôi đã thấy hết buồn, những ưu tư gánh lên người trong buổi hẹn hò cũng đã không còn chì nặng. Ngày ở đây và đêm nơi khác, không biết rằng mảnh trăng kia lại rơi rụng và đi lạc chốn nào, chỉ mong rằng không có ai buồn và muốn khóc giống như tôi. 

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

thiệp hồng một dấu tên quen


Bao nhiêu người đã dìu nhau về nhà trong tiếng ca mừng rôm rả, tôi vẫn còn ngồi đây khơi lửa cho một cuộc kiếm tìm. Họ đã ngồi cùng tôi bên đống lửa này, lắng nghe câu chuyện của nhau, cũng có thể đã yêu nhau, và họ lần lượt giã từ vì đã chán ánh lửa bập bùng hôm nọ.
.
Ngày P cười dúi vào tay tôi tấm thiệp đỏ, tôi không thấy mắt mình cay, tôi chỉ thấy lòng nôn nao đợi chờ cuộc vui thâu đêm suốt sáng, Ngày tôi bước vào cánh cổng đầy hoa và ruy băng đó, đầu tôi ngây ngất trong tiếng nhạc xập xình, miệng tôi đắng rát bằng thứ hơi men nhạt thếch. Tôi vẫn thấy vui trong những bức ảnh nhộn cười.
.
Rồi ngày tháng qua, tôi quên mất khoảng thời gian p cưới, thỉnh thoảng cũng nhận được thiệp hỷ của người này người kia. Thiệp nào cũng lung linh, cũng nhũ vàng, thắt nơ, cũng ươm đầy hạnh phúc. Và tôi thì lúc nào cũng rạng rỡ trang điểm điệu đà cầm xấp thiệp mừng nhẹ bẫng trên tay.
.
Tên người tình cũ đặt huy hoàng và trang nghiêm bên tên người con gái xa lạ nào đó. Tôi biết mười năm qua mất đâu còn, tôi biết mình đã xoay một vòng xoay khác, không còn điều gì là vẹn nguyên. Bạn bè cười đùa đôn đốc, tôi cũng cười, mà thiệt lòng là vậy, tôi chẳng khi nôn nóng gì đâu. Tin đi chứ, hai sáu rồi mà tôi chưa nôn nóng gì đâu.
.
Trời hôm nay mưa lạnh, người cũ giờ chắc đang ở bên kia sông chăm bẵm cho một thiên thần nhỏ. Tôi ngồi co ro bên ô cửa của mình, đếm từng giọt cuối cùng mùa hạ. Có người hỏi tôi buồn không, cũng không biết nữa. Chỉ đôi khi thấy mình giống như một kẻ lỡ đường giữa mưa giông mà chẳng dám gõ vào tá túc. Cứ đi hoài, đi hoài đến cùng tận trời đêm. Một ngọn gió vèo đến cợt đùa, vuột khỏi tay mình là tấm thiệp màu đỏ rực tên quen.

Thứ Hai, 8 tháng 7, 2013

này anh về thôi


Này anh về thôi, trằn trọc bao nhiêu đêm thế là đủ rồi. Mình nên dừng lại ở đây thôi, kể từ khoảnh khắc này về sau, em sẽ chỉ cho anh thấy nụ cười, những nụ cười nhạt mà an toàn cho trái tim em.
.
Này anh về thôi, đã quá nửa mùa hè, em chẳng còn lý do gì để mà mơ anh, biết lấy cớ gì để nói nhớ nói thương một cách tự nhiên nhất mà không làm tan chảy tự trọng của em.
.
Này anh về thôi, trò chơi đã kết thúc và không có ai là người chiến thắng. Chúng ta nên tự rút lui khi thấy lấn cấn trong bàn tay mình. Những buổi hẹn hò, những đêm cà phê đen ngòm bên trong cửa kính, những sớm vừa mở mắt ra đã thấy nắng mai rọi rõ vào lòng... có hạnh phúc gì đâu, có thắng cuộc thì cũng có hạnh phúc gì đâu.
.
Này anh về thôi, con đường này lúc bắt đầu em đã biết là ngõ cụt, mà sao anh không ngăn em, sao anh không quẳng cho em ánh mắt lạnh lùng, để giờ mình tự dìu nhau vào trong ngõ cụt... Về thôi anh, nắng đã vào chiều.
.
Cô ấy liệu có cười không khi biết em yếu đuối thế này. Gã trai có giận không nếu biết vì anh mà em trở nên bận rộn vào mỗi cuối tuần. Còn những ngày tháng năm nữa, chúng có buồn không khi bị em nhốt vào ngục sâu cần quên lãng.
.
Em đã có một chút buồn nhẹ khi quyết định rời ngõ cụt và quay về. Không phải, thực ra là đã rất buồn, đến nỗi có thể xé toạc cả mặt trăng, đến nỗi em tưởng rằng mình đã ngã quỵ trên vai anh vào lúc ấy. Muốn ngủ quên một khoảng, để khi thức dậy sẽ thấy mình trở về dịu dàng trên chiếc giường êm quen thuộc.
.
Còn anh thì... khác nào khói toả xa xăm...