Bao nhiêu người đã dìu nhau về nhà trong tiếng ca mừng rôm rả, tôi vẫn còn ngồi đây khơi lửa cho một cuộc kiếm tìm. Họ đã ngồi cùng tôi bên đống lửa này, lắng nghe câu chuyện của nhau, cũng có thể đã yêu nhau, và họ lần lượt giã từ vì đã chán ánh lửa bập bùng hôm nọ.
.
Ngày P cười dúi vào tay tôi tấm thiệp đỏ, tôi không thấy mắt mình cay, tôi chỉ thấy lòng nôn nao đợi chờ cuộc vui thâu đêm suốt sáng, Ngày tôi bước vào cánh cổng đầy hoa và ruy băng đó, đầu tôi ngây ngất trong tiếng nhạc xập xình, miệng tôi đắng rát bằng thứ hơi men nhạt thếch. Tôi vẫn thấy vui trong những bức ảnh nhộn cười.
.
Rồi ngày tháng qua, tôi quên mất khoảng thời gian p cưới, thỉnh thoảng cũng nhận được thiệp hỷ của người này người kia. Thiệp nào cũng lung linh, cũng nhũ vàng, thắt nơ, cũng ươm đầy hạnh phúc. Và tôi thì lúc nào cũng rạng rỡ trang điểm điệu đà cầm xấp thiệp mừng nhẹ bẫng trên tay.
.
Tên người tình cũ đặt huy hoàng và trang nghiêm bên tên người con gái xa lạ nào đó. Tôi biết mười năm qua mất đâu còn, tôi biết mình đã xoay một vòng xoay khác, không còn điều gì là vẹn nguyên. Bạn bè cười đùa đôn đốc, tôi cũng cười, mà thiệt lòng là vậy, tôi chẳng khi nôn nóng gì đâu. Tin đi chứ, hai sáu rồi mà tôi chưa nôn nóng gì đâu.
.
Trời hôm nay mưa lạnh, người cũ giờ chắc đang ở bên kia sông chăm bẵm cho một thiên thần nhỏ. Tôi ngồi co ro bên ô cửa của mình, đếm từng giọt cuối cùng mùa hạ. Có người hỏi tôi buồn không, cũng không biết nữa. Chỉ đôi khi thấy mình giống như một kẻ lỡ đường giữa mưa giông mà chẳng dám gõ vào tá túc. Cứ đi hoài, đi hoài đến cùng tận trời đêm. Một ngọn gió vèo đến cợt đùa, vuột khỏi tay mình là tấm thiệp màu đỏ rực tên quen.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét