Ngày anh đi. Em giống như một kẻ chơ vơ đi lạc. Em biết mình phải quay về, em biết khi bước chân qua khỏi cánh cửa nhà phải hoàn toàn bỏ lại nước mắt phía sau, bình thản như mình chưa hề li biệt, như là chốc lát nữa đây anh sẽ lại gửi tin hỏi em về nhà ổn chứ. Mà em vẫn cứ đứng đó anh à, em quay phải rồi lai quay trái, không biết phải đi về hướng nào. Em không muốn về nhà lúc này, em muốn đi loanh quanh đâu đó qua những phố quen, ngắm chò nâu mùa này xoay rụng, nước mắt sẽ rơi suốt dọc đường dài. Để khi về nhà nhìn vào trong gương, em sẽ gạt được chính mình. Em vẫn ổn.
.
Ngày anh đi. Trời Sài Gòn tháng tư không mây mưa gió thốc, mà sao em lạnh quá anh à. Em lạnh vì không ai chịu gió yên xe trước, em lạnh vì không thể tự vừa chạy xe vừa luồn tay vào túi áo khoác mình. Tại anh không bảo em giữ ấm vì Sài Gòn mùa nào cũng nóng, thế nên em đã quên mất cách để bảo vệ mình. Em bảo vệ mình khỏi một khoảng tróng của người vừa mới rời xa.
.
Ngày anh đi. Em đã nói không đủ can đảm yêu xa, em không cảm thấy buồn vì những dòng email thưa thớt, nhưng chúng đâu thể làm em vui như cái cách anh vẫn ôm từ đằng sau thân thuộc. Anh nói anh đi anh sẽ lại về, nhưng sao em có cảm giác như mình vừa tiễn cả một cuộc tình, bỏ vào phi cơ, thả vào bầu trời cao rộng và mất hút. Anh sẽ về nhưng liệu có còn thuộc về em, liệu rằng trên người anh sẽ tỏa ra một mùi hương nào khác, nồng nàn và xa xỉ đến rát mũi. Ngày anh đi, em cũng như bao nhiêu người khác ở phi trường, cứ nắm chặt cánh tay anh hoài mà không muốn buông.
.
Đường em về bỗng trở nên dài hơn, em đã không biết có nắng trên đầu có mưa trên mắt. Em về lại với vỏ ốc của mình và chờ đợi thời gian. Một ngày, hay ngày, một tháng, hai tháng... sẽ qua nhanh thôi, rồi em sẽ lại quen với khoảng trống mà anh để lại. Sẽ tự mình lấp đầy nó bằng vô vàn thứ khác. Cả vô vàn thứ khác gộp lại mà chỉ bằng một anh. Em ngốc thế phải không? Rồi anh sẽ thấy em vui, em cười, qua tháng tư này, rồi dăm ba tháng tư nữa, nỗi buồn tựa hồ mọc cánh bay đi...

