ME

ME

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

người dưng tháng tư


Ngả đường tháng tư. Tôi vẫn ngồi đó, thi thoảng nhìn ra ngoài kia con đường, người ta dập dìu dưới cái nắng bỏng rát và oi nồng sớm của mùa hè. Tự dưng thấy mình được ngồi mát thế này mà lại hay, chỉ có điều không có cái bát vàng thôi.
.
Mùa hè, và một ước mơ về biển. Biển, đối với tôi không chỉ có sóng, không chỉ có gió, không chỉ có những hàng dương trải dọc bên đường. Biển, giữ trọn dùm tôi cả một trời ký ức, mới đây thôi mà như hàng ngàn thế kỷ trôi qua. Tôi không tự tin rằng mình có thể thương người đó thật lâu, không tự tin có thể nuôi những kỷ niệm đó đến vĩnh hằng, càng không tự tin lòng mình còn đủ giản đơn để đón nhau vào một lần nữa. Nên tôi đã ký thác hết cho biển, vì biển không chết, biển mãi tồn tại vỗ bờ như nhắc rằng, món đồ của tôi chúng vẫn còn ở đó.
.
Khi mọi thứ hóa thành kỷ niệm, bạn sẽ cảm thấy mình già, mình nhớ, mình tủi, và muốn khóc xiết bao. Tuổi hai mươi của tôi đã đi qua lâu lắm, có những chuyện không ai còn nhớ rõ, có vui vầy đau đớn gì thì mọi thứ cũng đã qua. Mẹ tôi vẫn thường hay nói về cái tuổi tự cho là mình lớn ấy, mọi thứ bắt đầu dồn dập vào cuộc đời như những con sóng cả, nếu vững chãi ắt sẽ vượt qua, nếu kiên đinh sẽ đến được bến bờ mơ ước. Cuối cùng thì tôi cũng chạm chân được đến bờ, nhưng có phải tuyệt nhất không thì còn phải chờ thời gian. Một chốc thôi... một chốc thôi... một chốc...
.
Cây phượng mùa này đã đơm hoa đỏ, "tôi làm gì còn mùa hè nữa mà ngồi mơ". Thị trấn mùa này đã khác. Tình người thời này cũng khác. Và tôi khác. Tôi thấy mình khác hẳn, hay cáu gắt, hay chau mày, ít cười, ít khóc, đôi lúc còn tỏ ra bướng bỉnh và ương ngạnh. Người đó bây giờ cũng khác. Chắc chắn là thế, dù cho năm đó... là tháng tư duy nhất suốt dọc đời mênh mang này, dù cho năm đó... tôi đã lì lợm để rồi người ấy bước ra khỏi cuộc sống tôi nhẹ bẫng, không một dòng viết gửi lại, không một lời chào, không một cái ôm tiễn biệt, không một dấu vết. Sach bong.
.
Món đồ tôi ký gửi, liệu rằng biển có thấy nặng lòng. Biển bao la thế chắc sẽ chẳng nề hà với tôi. Chỉ có con người là nề hà và tuyệt tình với nhau, chỉ có không gian là cách xa đằng đẵng, chỉ có thời gian là thấm thoắt mấy mùa qua. Tôi biết tháng tư về, vì bầu trời đôi khi thiếu nắng, lác đác tiếng sấm và nơi nào đó đã bắt đầu đón một cơn mưa. Ôi cơn mưa tháng tư, sao để trông chờ và thiết tha đến thế. Ôi người trong ký ức, cớ gì lại ồn ào chẳng chịu ngủ yên. Và còn tôi nữa, tội tình gì mà cứ tháng tư về lại ngồi nhắc người dưng...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét