Những ngày đầu hè, em thong thả nên lòng đầy nghĩ suy vớ vẩn. Bạn bè của em, có người ngày nào cũng vào face cười với em bằng icon vàng chạch, có người đêm về tỉ mẩn ngồi đọc và để lại cho em vài dòng ngắn ngủi ủi an trong blog, có người lắm lúc tạt ngang nhà đẩy em lên xe cho nó chở đi ăn uống ca hát lung tung, cũng có người vượt cả quãng đường xa và cơn mưa ầm ầm trước mắt để về thị trấn thăm em. Thấy thương và thấy ghét. Thời đại, chỉ ngồi một chỗ vẫn có thể ôm, có thể hôn, có thể bóng gió lời thương lời nhớ. Thời đại, em vẫn dặn lòng đừng dễ dàng nói thích, nói yêu. Em có cổ hủ quá không?
.
Một vài cơn mưa ghé ngang lòng thị trấn tròn như nắm tay, em phấn khích như trẻ nhỏ. Thế giới của một cô gái hai mươi bảy như một viên kim cương đa sắc đa diện, thấy là lung linh đó, mà chỉ một khắc thôi cũng có thể hóa ra tan tành. Lâu rồi trái tim hai mươi bảy không rung lên một nhịp nào, lâu rồi sự bình yên của hai mươi bảy dường như trở thành con đường mòn sâu hút, cho đến khi người đó bước vào và nói những lời tình, chỉ vậy thôi mà hai mươi bảy biết mình còn ngốc nghếch và mềm yếu lắm. Kim cương hai mươi bảy, phải giữ lấy cán cân Thiên Bình để đừng bao giờ rơi vỡ, nghe không?
.
Tháng 5 rồi đó người ơi. Lắm lúc có dịp về ngang giữa những con đường cũ, cảm giác như mình vừa rời khỏi Sài Gòn mấy chục năm để bây giờ trở lại bổi hổi bồi hồi khi liếc nhìn tình cũ người xưa. Nhất là khu quận 3, tại sao lại có những lối về yên ả và lơ đễnh như vậy ở giữa Sài Gòn? Biết đâu được, chúng ta, hai con người chưa từng thuộc về nơi này, lại gặp gỡ và hôn nhau dưới gốc chò nâu mùa tháng 5, biết đâu được là có một ngày... Trẻ con quá đỗi. Em nhất định phải có nụ hôn đầu trong lòng đêm mờ, để người ta không thấy khuôn mặt đỏ bừng và cái cười ngượng ngần thừa thãi. Mùa mưa giông gió giật, Sài Gòn phải giữ ấm, biết chưa?
.
Vậy đó, một chiều chủ nhật yên bình quý giá sau chuỗi ngày nghỉ dài mà chưa bao giờ thấy đủ. Em nhìn thấy vỉa hè ngập sắc hoa đỏ vàng, phượng điệp thi nhau đơm hoa rơi vãi. Muốn cúi xuống nhặt mà sợ người ta nhìn vào lại nói mình sến sẩm. Vậy là cứ thế đi lướt qua, mà sao màu hoa vẫn neo hoài trong tâm trí, em ơi em tiếc gì nữa mùa hè?

Mùa hè ba mươi mốt của chị sang rồi. Chị cũng ngồi vẩn vơ... tuổi già
Trả lờiXóanói vậy thôi chứ chị em mình còn trẻ chán chị ơi, hố hố, bữa nào gặp nhao đê, cả Ne cả Je ^^
Trả lờiXóa