ME

ME

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

nhớ bạn tôi xưa


Tôi [lại] viết cho người đó giữa dầm dề tháng sáu hai ngàn mười bốn, không buồn không vui.
.
Thật sự là cái gì mất đi rồi người ta mới tiếc, người nào xa rồi người ta mới nhớ. Tôi thì cũng chỉ là một người bình thường giữa nhân gian xa lạ, làm sao lách mình khỏi quy luật cửa sự phai phôi. Người đó liệu có phút giây nào tiếc tôi không? Tôi thì mỗi mùa mỗi tiếc. người đã cùng tôi sẽ chia căn chung cư tầng thấp khuya nào cũng "treo đèn".
.
Tôi không đặc biệt, thế nên số mệnh gieo vào đời tôi những người đặc biệt. Và người đó tới. Nếu mà tiếp tục ngồi kể những chuyện vui buồn thì bao nhiêu dòng nữa mới đủ, phải không? Việc ngồi đếm đo lại ký ức khiến tôi trở thành một kẻ rỗi hơi và phi thực tế. Người đó đến, sắm vai một sợi chỉ đỏ, một chất kết dính, một kẻ tạo hứng khởi, một cái nồi, một con hello kitty, một cái bóng đèn, một quyển sách... hay còn nhiều thứ khác nữa. Tôi chấp nhận như một lẽ dĩ nhiên của tình bạn.
.
Rồi người đi. Chấm hết những chuyến rong ruổi, những đêm khều nhau tỉ tê trên gác nhỏ, những bận khuya lơ đi nấu cơm ngồi nhà coi cine. Người có về thì chúng tôi cũng chẳng thể nào bôi dấu chấm thành dáu phẩy và viết tiếp nữa. Có chăng chỉ là sang một trang khác và viết câu chuyện khác.
.
Người đó, chắc sẽ nghĩ rằng tôi chỉ có thế. Biết làm sao được, tôi lười và cảm tính. Những gì tôi thể hiện ra chỉ là đôi khi buồn thì ra vô viết vài câu cảm thán, nhưng đảm bảo là trăm phần trăm sự thật, không nói thêm, không nói quá hay giả tạo sáo rỗng. Vì mình thương nhau nên mới giận nhau - nhiều khi thấy là như vậy thật.
.
Thánh phố mùa mưa, người giờ mùa chi? Tôi may mắn vì tuổi 20 của mình cũng ngập tràn mới lạ, đủ để khi 30 ngồi ngẫm lại thấy tự hào... À, mà người đó còn như một cơn mưa rào nữa. 

Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014

anh!


Anh ơi! Biết đâu rồi em sẽ yêu người đó. Khi người đó rả rích cùng em những chuyện buồn vui con con, những ngày nắng hạn, những đêm cô tịch, em tự hỏi lòng liệu rằng mình có thể yêu người đó. Chắc anh sẽ cười rồi gõ vào đầu em một cái rõ đau, bảo em tỉnh lại. Em sẽ nhíu mày cáu anh một phát, cười xòa. Vậy mà về nhà em lại cứ nhớ mông lung người đó thôi anh.
.
Anh ơi! Anh đã bao giờ vương vào thứ tình cảm không thể gọi tên giống như em không? Em mường tượng một nụ cười, em đợi chờ một cái ôm vồn vã, em chẳng màng quá khứ, em vẽ vời những chuyện tương lai. Rồi đôi ba bận em cũng giận hờn trách cứ, đòi hỏi sư an ủi vỗ về, với ngưới đó, em thấy mình được nuông chiều như trẻ nhỏ. 
.
Anh ơi! Nhưng người đó đã bỏ rơi em. Em không còn được nụ cười, không còn được ủi an hay những đêm bận bịu tự tình. Anh có đến và bưng em ra ngoài ánh sáng, phân biệt dùm em đâu là định mệnh, đâu là sự hứng khởi vì một điều mới mẻ, ai là chân mệnh thiên tử, ai là người có khả năng đọc được trái tim em? Anh giơ bàn tay đã nắm quen đến mòn ra cho em, như một món quà khi đứa em gái lớn đầu mà còn khờ khạo. tặng kèm vào tai em câu nói nhẹ, Nín đi em!
.
Anh ơi! Những cơn mưa có biết là chúng cô đơn đến nhường nào?

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

khi tình yêu đích thực đến, chiếc nhẫn sẽ siết chặt vào ngón tay


Tháng sáu đến, và trời cho mưa. Nàng cảm thấy già cỗi, rã rời đầy hoang mang.
.
Chợt nhớ cái câu "khi tình yêu đích thực đến, chiếc nhẫn sẽ siết chặt vào ngón tay". Có gì đâu. Thuở còn đôi mươi, tình yêu với nàng nghĩa là chỉ yêu là đủ, chỉ nhớ thương là đủ, không cần chi nữa hết. Gần ba mươi, nàng hiểu, khi gật đầu nhận yêu một ai đó, nàng còn cần phải có vô vàn nỗ lực để giữ và trách nhiệm để giữ cho tim mình không bao giờ lung lạc. Vì yêu khi ba mươi là cả một đoạn đường dài đến bạc tóc mòn răng. Từ hai mươi đến ba mươi là quãng thời gian nhiều sóng gió nhất trong đời người, làm sao để nàng nhận ra và can đảm níu giữ nửa thương của mình giữa thế gian này?
.
Vậy mà nhiều khi nàng cũng nghĩ, thì cứ yêu đi, được thì tới, không được thì lui, cùng lắm là mất vài ba đêm nằm khóc tấm tức chứ có mất chi đâu. Còn khả năng yêu là còn hạnh phúc. Rồi nàng dòm lại mình, nói chứ không có dễ à nha, khi nàng đã trở nên cứng nhắc và khô nhằn, vô cảm trước mọi cách thể hiện, lười cưa cẩm, đôi khi lại còn dị ứng với mấy câu bông đùa lơi lả. Ừ nàng già rồi, nhân gian nói chớ có sai.
.
Nàng đã mong tháng sáu, đã mong mưa ơi là mong. Cuối cùng cũng chờ đến được hôm nay, một cơn mưa chiều dìu dịu. Những tưởng sẽ nghe guitar, cầm một cốc cà phê ấm, ngồi nhìn những chiếc xe phóng vội qua đại lộ, và rồi hình ảnh một chàng trai cũ nào đó sẽ ghé ngang qua đầu. Vậy mà thực tế là nàng đã ngủ khì, ngủ ngon lành trong cái không gian mát rượi đó. Nàng lãng mạn ghê! Thức dậy rồi mới thấy tiếc, nếu làm siêng ngồi lại thêm một chút, biết đâu nàng sẽ có được một bài blog dễ thương hơn bây giờ. 
.
Cũng phải thôi, yêu đương, là con tim yêu trước, rồi sau đó mới dùng đến lý trí, lý trí có thông thì hãy quyết định để ai đó đeo môt chiếc nhẫn vào tay mình, để nhắc mình đã thương nhau như thế, phải thương nhau hơn thế, và đừng bao giờ khác thế. Thời gian trôi qua, bỗng một ngày đột ngột hết thương, bạn có thể tháo nó ra và chuẩn bị nhận một chiếc từ bàn tay kẻ khác, nhưng vết hằn cũ vẫn còn, có thể phai nhạt nhưng chẳng mất đi. Không phải khi không mà người ta bắt mình tuyên thệ trước Chúa hay khấu đầu trước dòng họ tổ tiên, thấy không, cho dù nàng có tôn thờ thứ tình cảm tự nhiên đến siêu nhiên như trong những bộ phim ngày ngày len lỏi vào tim vào óc nàng, thì nàng cũng phải biết, không phải chỉ yêu thôi là đủ.
.
Mà tình yêu đích thực có khả năng làm loạn nhịp con tim cũng không phải dễ kiếm đâu à nha.