Tôi [lại] viết cho người đó giữa dầm dề tháng sáu hai ngàn mười bốn, không buồn không vui.
.
Thật sự là cái gì mất đi rồi người ta mới tiếc, người nào xa rồi người ta mới nhớ. Tôi thì cũng chỉ là một người bình thường giữa nhân gian xa lạ, làm sao lách mình khỏi quy luật cửa sự phai phôi. Người đó liệu có phút giây nào tiếc tôi không? Tôi thì mỗi mùa mỗi tiếc. người đã cùng tôi sẽ chia căn chung cư tầng thấp khuya nào cũng "treo đèn".
.
Tôi không đặc biệt, thế nên số mệnh gieo vào đời tôi những người đặc biệt. Và người đó tới. Nếu mà tiếp tục ngồi kể những chuyện vui buồn thì bao nhiêu dòng nữa mới đủ, phải không? Việc ngồi đếm đo lại ký ức khiến tôi trở thành một kẻ rỗi hơi và phi thực tế. Người đó đến, sắm vai một sợi chỉ đỏ, một chất kết dính, một kẻ tạo hứng khởi, một cái nồi, một con hello kitty, một cái bóng đèn, một quyển sách... hay còn nhiều thứ khác nữa. Tôi chấp nhận như một lẽ dĩ nhiên của tình bạn.
.
Rồi người đi. Chấm hết những chuyến rong ruổi, những đêm khều nhau tỉ tê trên gác nhỏ, những bận khuya lơ đi nấu cơm ngồi nhà coi cine. Người có về thì chúng tôi cũng chẳng thể nào bôi dấu chấm thành dáu phẩy và viết tiếp nữa. Có chăng chỉ là sang một trang khác và viết câu chuyện khác.
.
Người đó, chắc sẽ nghĩ rằng tôi chỉ có thế. Biết làm sao được, tôi lười và cảm tính. Những gì tôi thể hiện ra chỉ là đôi khi buồn thì ra vô viết vài câu cảm thán, nhưng đảm bảo là trăm phần trăm sự thật, không nói thêm, không nói quá hay giả tạo sáo rỗng. Vì mình thương nhau nên mới giận nhau - nhiều khi thấy là như vậy thật.
.
Thánh phố mùa mưa, người giờ mùa chi? Tôi may mắn vì tuổi 20 của mình cũng ngập tràn mới lạ, đủ để khi 30 ngồi ngẫm lại thấy tự hào... À, mà người đó còn như một cơn mưa rào nữa.


