ME

ME

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

khi tình yêu đích thực đến, chiếc nhẫn sẽ siết chặt vào ngón tay


Tháng sáu đến, và trời cho mưa. Nàng cảm thấy già cỗi, rã rời đầy hoang mang.
.
Chợt nhớ cái câu "khi tình yêu đích thực đến, chiếc nhẫn sẽ siết chặt vào ngón tay". Có gì đâu. Thuở còn đôi mươi, tình yêu với nàng nghĩa là chỉ yêu là đủ, chỉ nhớ thương là đủ, không cần chi nữa hết. Gần ba mươi, nàng hiểu, khi gật đầu nhận yêu một ai đó, nàng còn cần phải có vô vàn nỗ lực để giữ và trách nhiệm để giữ cho tim mình không bao giờ lung lạc. Vì yêu khi ba mươi là cả một đoạn đường dài đến bạc tóc mòn răng. Từ hai mươi đến ba mươi là quãng thời gian nhiều sóng gió nhất trong đời người, làm sao để nàng nhận ra và can đảm níu giữ nửa thương của mình giữa thế gian này?
.
Vậy mà nhiều khi nàng cũng nghĩ, thì cứ yêu đi, được thì tới, không được thì lui, cùng lắm là mất vài ba đêm nằm khóc tấm tức chứ có mất chi đâu. Còn khả năng yêu là còn hạnh phúc. Rồi nàng dòm lại mình, nói chứ không có dễ à nha, khi nàng đã trở nên cứng nhắc và khô nhằn, vô cảm trước mọi cách thể hiện, lười cưa cẩm, đôi khi lại còn dị ứng với mấy câu bông đùa lơi lả. Ừ nàng già rồi, nhân gian nói chớ có sai.
.
Nàng đã mong tháng sáu, đã mong mưa ơi là mong. Cuối cùng cũng chờ đến được hôm nay, một cơn mưa chiều dìu dịu. Những tưởng sẽ nghe guitar, cầm một cốc cà phê ấm, ngồi nhìn những chiếc xe phóng vội qua đại lộ, và rồi hình ảnh một chàng trai cũ nào đó sẽ ghé ngang qua đầu. Vậy mà thực tế là nàng đã ngủ khì, ngủ ngon lành trong cái không gian mát rượi đó. Nàng lãng mạn ghê! Thức dậy rồi mới thấy tiếc, nếu làm siêng ngồi lại thêm một chút, biết đâu nàng sẽ có được một bài blog dễ thương hơn bây giờ. 
.
Cũng phải thôi, yêu đương, là con tim yêu trước, rồi sau đó mới dùng đến lý trí, lý trí có thông thì hãy quyết định để ai đó đeo môt chiếc nhẫn vào tay mình, để nhắc mình đã thương nhau như thế, phải thương nhau hơn thế, và đừng bao giờ khác thế. Thời gian trôi qua, bỗng một ngày đột ngột hết thương, bạn có thể tháo nó ra và chuẩn bị nhận một chiếc từ bàn tay kẻ khác, nhưng vết hằn cũ vẫn còn, có thể phai nhạt nhưng chẳng mất đi. Không phải khi không mà người ta bắt mình tuyên thệ trước Chúa hay khấu đầu trước dòng họ tổ tiên, thấy không, cho dù nàng có tôn thờ thứ tình cảm tự nhiên đến siêu nhiên như trong những bộ phim ngày ngày len lỏi vào tim vào óc nàng, thì nàng cũng phải biết, không phải chỉ yêu thôi là đủ.
.
Mà tình yêu đích thực có khả năng làm loạn nhịp con tim cũng không phải dễ kiếm đâu à nha.
 

2 nhận xét:

  1. Ừ, phải đâu đơn giản hết yêu, tháo nhẫn ra là có thể bắt đầu lại vẹn nguyên mà không hằn dấu vết nào, ít ra là trên ngón tay ấy...

    Trả lờiXóa
  2. Ở tuổi này, yêu là phải nghĩ đến việc đeo nhẫn há chị, thấy sao sao.

    Trả lờiXóa