Không biết đã là đêm thứ bao nhiêu nữa. Chỉ một khoảnh khắc bé mọn thôi, người nỡ nào xô em vào trong biển nhớ, cô lẻ vẫy vùng, chết ngạt trong chính nước mắt mình. Hồi ức như một cuốn phim tua ngược trong đầu, trôi chậm và ăn mòn tim em mỗi tối. Em tiếc nhớ, đớn đau, xấu hổ và đáng thương như thể lần cuối cùng anh đến tìm em chỉ mới hôm qua mà thôi. Chớp mắt mà đã 5 năm...
.
Em nhớ em mười sáu, em nhớ anh mười tám, em nhớ chuyện mình thuở còn tươi mới. Đã đọc và nghe nói nhiều, nhưng em đâu biết hệ lụy tình đầu thực sự là như thế này, em cũng đâu biết để quên một người không phải chỉ một cái quay lưng là sạch trơn tất cả. Ngày em cầm tờ giấy đỏ, đã biết mãi mãi không còn cơ hội trở về, vậy mà em đâu có buồn như hôm nay, đâu có tiếc như hôm qua, và biết đâu cũng không trách mình như ngày mai nữa. Vậy mà... em lại rơi khi mùa thu chỉ mới còn ngượng nghịu.
.
Em nhớ anh buổi còn ngượng nghịu, em nhớ em ngày còn chưa biết đến bão dông. Em ước một trí nhớ tồi trong lúc này. Để màu áo trắng, dáng đi, ánh mắt, làn da, những phút giây, những lời nói dù cho có ngọt ngào cũng không có khả năng cào tim em rách mướp. Vậy mà em nhớ hết, thậm chí những đêm nằm nghe mưa trên mái tôn, tự dưng bật lên kỷ niệm, hóa ra kể cả chuyện trẻ con thế mình cũng đã từng.
.
Và rồi anh cầm tay cô ấy và bước tiếp. Bức tường hôn nhân được dựng lên, em vĩnh viễn là một quá khứ mà có lẽ anh muốn quên đi, thậm chí cũng đã quên đi. Trong em là một cơn đau đến chậm, âm ỉ khôn nguôi.
.
Có lúc em tự vấn rằng liệu rồi em sẽ phải đi đâu để tìm một người thương em hơn anh đã từng, nuông chiều như anh đã từng, chân thành hơn anh đã từng, đủ ghen tuông và tha thứ như anh đã từng... Có lẽ cả cuộc đời này em cũng sẽ không tìm được ai như thế nữa. Vậy nên em cứ như rơi vào một hố sâu không đáy, cứ rơi... cứ rơi... cho dù đó là đêm cô tịch hay sớm rộn ràng. Những ngày này, mọi thứ vẫn ồn ào ngoài ngõ, chỉ có trong em là lạnh ngắt. Em thấy mình không còn cảm thán, ngoài tiếng sụt sùi vẫn thi thoảng mỗi khi nỗi nhớ có cơ hội len vào.
.
Em không muốn nằm mơ nữa, em cũng không muốn nhìn góc đường nào hay nghe bài nhạc nào cũng dẫn về với một người. Em ước gì đêm nay khi em nhắm mắt lại, ngày mai sẽ trở về những ngày thu mười sáu, hoặc là mùa thu của kiếp sau nữa. Kiếp sau, xin anh hãy lại yêu em!

