ME

ME

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

cố nhân đi bao giờ mới về?



Nàng ngồi giữa những khuôn mặt quá đỗi quen thuộc, nghe chúng nó trêu nhau, hỏi han nhau, đâu đó vẫn còn người khơi lại chuyện hồi xưa. Tim nàng dấy lên một cảm xúc không rõ ràng, như là hồ hởi, như là nhớ nhớ quên quên, như là cay mắt. Mười một năm, vậy là mỗi lần tụ lại là vẫn cái không khí này, không bay biến đi đâu mất, không thể tìm thấy ở một nơi nào khác.
.
Không giống bạn mười hai, lại càng khác xa so với lũ học chung trên giảng đường, tụi nó tuy chẳng có địa vị gì cao sang, việc làm lắm khi còn bấp bênh chệch choạc, chắc cũng bởi vì thế nên mới còn giữ được cái nét thô kệch và nít ranh như xưa đó. Bạn bè của nàng, bên ngoài có già bao nhiêu thì tâm hồn cũng vẫn vậy thôi. Nàng vui vì dường như mình lại thấy được vàng son.
.
Đã vui thì phải vui tới bến. Nguyên tắc mỗi lần họp nhậu là như thế. Gần ba mươi tuổi đầu, vì chính cái sự vàng son tươi nguyên đó mà không biết là nên buồn hay nên vui. Giữa những chiếc bàn tròn chung quanh ngập tràn bè bạn, nàng bất chợt nghĩ rằng, à, hóa ra đây là những đứa cùng mình lăn lê qua biết bao ngày tháng phổ thông, những đứa từng dí nhau tưng bừng trong phòng học, từng chơi tuột quần nhau mỗi giờ thể dục, từng rủ rê nhau đi chơi đêm, từng ghép đôi mình rồi bị mình ghép lại, những đứa từng thích nhau bây giờ đa phần đã làm cha làm mẹ người ta. Ôi tình bạn, làm sao nói hết được những tuyệt vời. 
.
Và dĩ nhiên, làm sao giấu được bản thân những xúc cảm ngày nàng gặp lại mối tình đầu. Như thể mới chừng một hai năm, như thể vừa tháng trước, như thể chỉ là hôm qua. Nàng biết ơn cuộc đời vì những con người như vậy, dù rằng bây giờ thi thoảng lắm mới gặp lại nhau, hiếm hoi lắm mới hẹn được người này người khác. Tụi mình đã đi qua nhau mười năm rồi đó, giá như được mãi như thế này, giá như có ít nhất một đứa nào đó còn lưu luyến kỷ niệm cũ như nàng, giá như bản thân nàng khi nghĩ về hồi ức còn có khả năng khóc được. Như là lúc này.
.
[cho 10A2 - 11A2 - thị trấn ngày gió cũ ]

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015

ngoài vòng tay anh là bão tố



Nàng không còn nữa cơ hội trở về. Nàng chỉ có thể đi tiếp, sống hết tâm can của mình, chờ cho hết kiếp. Nàng hoàn toàn có thể tìm gặp, đặt ngay một cuộc hẹn, chờ người gật đầu, rồi hoan hỉ chọn áo váy đong đưa. Mà để làm gì? Nàng không thể khóc, không thể gợi lại, chỉ có thể nói nói cười cười để cho người nghĩ rằng nàng đã quên tất cả.
.
Mà chắc chính người cũng đã quên tất cả. Câu chuyện cũ đó, bạn bè cũng đã không còn vu vơ nhắc lại từ lâu lắm rồi, từ lúc nàng còn dung dăng ở một nơi nào đó giữa lòng phố thị. từ lúc thị trấn cựa mình để vạn sự đổi thay. Nên buồn hay nên vui, đừng có gọi người ta là gã trai này chàng trai nọ, hãy gọi là người-đàn-ông kia. 
.
Bạn bè gọi nàng vào những cuộc vui nổ lửa, nàng nhiệt huyết lao vào, cũng vui hết mình, cũng say hết mình, rồi ra về một mình. Những lúc đó, nàng thèm được nhân bản mình lên thêm một nàng nữa, sẽ ôm lấy nàng bằng chính vòng tay nàng nhỏ hẹp. Bởi bây giờ có những thứ nàng chỉ có thể kể cho chính mình nghe, chỉ có thể tự vấn và tự hối. Vòng tay người xa lạ đã rách toạc tự năm nào.
.
Nếu nhớ một người cũng là tội lỗi, thì chắc trái tim nàng cũng đã vào ngục từ lâu. Mà vậy cũng hay, giam nó ở đó đi, để đến khi nào nó thật sự thèm ánh sáng, nàng cũng sẽ không còn nhớ nhung chi nữa. Mà bao giờ nàng ơi, mười năm hay là thêm một lần mười năm nữa. 
.
Thành phố sắp vào mùa của những cơn giông, nàng viết lại vài dòng ủy mị, rồi cũng lo đi tìm một nơi tránh trú.