Nàng không còn nữa cơ hội trở về. Nàng chỉ có thể đi tiếp, sống hết tâm can của mình, chờ cho hết kiếp. Nàng hoàn toàn có thể tìm gặp, đặt ngay một cuộc hẹn, chờ người gật đầu, rồi hoan hỉ chọn áo váy đong đưa. Mà để làm gì? Nàng không thể khóc, không thể gợi lại, chỉ có thể nói nói cười cười để cho người nghĩ rằng nàng đã quên tất cả.
.
Mà chắc chính người cũng đã quên tất cả. Câu chuyện cũ đó, bạn bè cũng đã không còn vu vơ nhắc lại từ lâu lắm rồi, từ lúc nàng còn dung dăng ở một nơi nào đó giữa lòng phố thị. từ lúc thị trấn cựa mình để vạn sự đổi thay. Nên buồn hay nên vui, đừng có gọi người ta là gã trai này chàng trai nọ, hãy gọi là người-đàn-ông kia.
.
Bạn bè gọi nàng vào những cuộc vui nổ lửa, nàng nhiệt huyết lao vào, cũng vui hết mình, cũng say hết mình, rồi ra về một mình. Những lúc đó, nàng thèm được nhân bản mình lên thêm một nàng nữa, sẽ ôm lấy nàng bằng chính vòng tay nàng nhỏ hẹp. Bởi bây giờ có những thứ nàng chỉ có thể kể cho chính mình nghe, chỉ có thể tự vấn và tự hối. Vòng tay người xa lạ đã rách toạc tự năm nào.
.
Nếu nhớ một người cũng là tội lỗi, thì chắc trái tim nàng cũng đã vào ngục từ lâu. Mà vậy cũng hay, giam nó ở đó đi, để đến khi nào nó thật sự thèm ánh sáng, nàng cũng sẽ không còn nhớ nhung chi nữa. Mà bao giờ nàng ơi, mười năm hay là thêm một lần mười năm nữa.
.
Thành phố sắp vào mùa của những cơn giông, nàng viết lại vài dòng ủy mị, rồi cũng lo đi tìm một nơi tránh trú.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét