ME

ME

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2015

đừng sống như nàng


Tháng 8. Không mưa. Nàng lơ mơ nghĩ về những hẹn hò trước mắt. Thấy lạ là nàng đã không còn cảm thấy nôn nao như những năm trước đó, cũng không hưng phấn ngồi vẽ ra mấy trò trêu ghẹo nhau giống như xưa nữa. Nàng đằm như một mặt hồ, ngự trị ở nơi mùa thu vĩnh viễn, quên mất thế nào gọi là reo vui.
.
Nàng, nghĩa là không thuộc về một phạm trù nào, mọi thứ nàng có chỉ lưng lửng nửa vời, kể cả tâm tưởng nàng cũng luôn đổi thay theo những chiều đối lập.
.
Hôm nay người ta có thể thấy nàng lao đầu vào những cơn vui nóng rực, nghe nàng cười ha hả như trẻ thơ, không ngại bị đánh giá thị phi. 
.
Ngày mai, chắc có lẽ không ai thấy được nàng đã ngồi đó, bó gối lẫn vào bóng đêm, rấm rứt như mưa, quên mất rằng nàng đã vui biết chừng nào chỉ mới hôm qua thôi.
.
Nàng đã từng ích kỷ vô cùng, nàng không tin, không đặt trọn lòng mình vào bất kỳ một ai, nàng e dè và chừng mực, nàng nghĩ, mối quan hệ nào rồi cũng sẽ đi qua, y như là phù du bọt biển.
.
Vậy mà nàng, cũng có khi thương yêu đến cạn kiệt, cười khóc cùng người hết nửa thanh xuân, nghĩ ra trăm vạn lý do để chọn lựa và từ bỏ. Để rồi sau đó là cả quãng thời gian bị thứ hạnh phúc quá vãng dày vò, và cô đơn, và chấp nhận.
.
Vẫn nghĩ rằng phải luôn giữ cho mình đủ, phải luôn kềm bản thân mình giữa những ranh giới, đừng bước về phía nào, để trở nên hoàn hảo, để giữ cho cân bằng, để tìm một cuộc sống không bạo tàn như người ta vẫn thường nói. Cũng chính vì thế mà nàng cảm thấy mình đang trở nên quá bình thường, đến độ như thể đang đứng giữa ngã ba, ngã tư, không biết dượm chân về phía nào mới đúng. Có lúc muốn chết, có lúc lại sợ tan biến vô cùng. 
.
Chỉ biết rằng, nếu được tái sinh lần nữa, nàng sẽ phải biết nâng niu chút nữa, trưởng thành hơn chút nữa, mạnh mẽ thêm chút nữa, và nàng khi đó, xin hãy "đừng sống như nàng"...

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015

cành hoa xin trả lại



Vậy là tháng sáu trôi qua, nhẹ nhàng và khô ráo hơn nàng tưởng. Nàng tạm thời an toàn rồi đó.
.
Nàng không còn miết tay mình trên danh bạ, tìm kiếm một cái tên tin tưởng để trao gửi bí mật, cũng không còn cúi đầu nhắn vài ba cái tin theo kiểu - ờ, tao còn sống đấy, nên mày không được quên tao. Nàng buông lơi, thậm chí có lúc nàng còn xem đó là cái cách trả thù ngọt ngào, cho dù chẳng có ai bị đau vì sự trả thù của nàng cả.
.
Nàng. Tay lái giờ tuy không mạnh mẽ và bền bỉ lắm trên chặng đường dài, nhưng cũng không còn gà mờ ở điểm kim chỉ 30 cây số nữa. Ấy vậy mà khi lần đầu nàng kéo tay ga trên chiếc xe đã từng quen thuộc đó, cái người đã từng quen thuộc đó cũng can đảm ngồi đằng sau, cười điềm đạm khi nàng cố tình đổ thừa tại đường gồ ghề vấp đá... nàng vẫn chưa quên.
.
Nàng. Ngày ngày đều thấy tụi phổ thông tan trường ríu ra ríu rít, cũng chụp hình tình cảm, cũng trao gửi miên man. Nàng không cổ hủ đến mức có cái nhìn cay nghiệt về thời đại, thậm chí đôi khi còn tui tủi, bảo sao hồi đó mình không dám phóng khoáng như bây giờ. Ấy vậy mà cái lần nắm tay đầu tiên thời xa lắc đó, cũng phải kéo nhau chạy thiệt xa, thiệt xa khỏi tầm mắt của thị trấn nhỏ này rồi mới dám.... sao chưa chịu ra khỏi tim nàng?
.
Nàng. Tư dưng thấy bản thân mình dở hơi. Khi mà nói đi nói lại lòng vòng một hồi rồi cũng nghĩ về cái con người đó, cái thời gian đó. Chỉ là đôi khi chạy vụt qua trước cửa nhà thôi mà, mùa hè thôi mà, có gì đáng nhớ. Nàng muốn trả hết ghê nơi. Ờ, vậy đi. Hay là nàng mang trả chuông gió màu xanh, trả luôn cành hoa đầu tiên, cành hoa duy nhất, cành hoa cuối cùng giữa phố đêm đông người ấy. Chỉ xin cho được giữ lại trí nhớ mình, cho dù biết sẽ có khả năng sát thương vô hạn trong những ngày gió mưa trước mắt. Nàng biết mà, nàng không có bắt mình quên đâu, vì biết đâu đó, cố quên lại là nhớ thêm?