Vậy là tháng sáu trôi qua, nhẹ nhàng và khô ráo hơn nàng tưởng. Nàng tạm thời an toàn rồi đó.
.
Nàng không còn miết tay mình trên danh bạ, tìm kiếm một cái tên tin tưởng để trao gửi bí mật, cũng không còn cúi đầu nhắn vài ba cái tin theo kiểu - ờ, tao còn sống đấy, nên mày không được quên tao. Nàng buông lơi, thậm chí có lúc nàng còn xem đó là cái cách trả thù ngọt ngào, cho dù chẳng có ai bị đau vì sự trả thù của nàng cả.
.
Nàng. Tay lái giờ tuy không mạnh mẽ và bền bỉ lắm trên chặng đường dài, nhưng cũng không còn gà mờ ở điểm kim chỉ 30 cây số nữa. Ấy vậy mà khi lần đầu nàng kéo tay ga trên chiếc xe đã từng quen thuộc đó, cái người đã từng quen thuộc đó cũng can đảm ngồi đằng sau, cười điềm đạm khi nàng cố tình đổ thừa tại đường gồ ghề vấp đá... nàng vẫn chưa quên.
.
Nàng. Ngày ngày đều thấy tụi phổ thông tan trường ríu ra ríu rít, cũng chụp hình tình cảm, cũng trao gửi miên man. Nàng không cổ hủ đến mức có cái nhìn cay nghiệt về thời đại, thậm chí đôi khi còn tui tủi, bảo sao hồi đó mình không dám phóng khoáng như bây giờ. Ấy vậy mà cái lần nắm tay đầu tiên thời xa lắc đó, cũng phải kéo nhau chạy thiệt xa, thiệt xa khỏi tầm mắt của thị trấn nhỏ này rồi mới dám.... sao chưa chịu ra khỏi tim nàng?
.
Nàng. Tư dưng thấy bản thân mình dở hơi. Khi mà nói đi nói lại lòng vòng một hồi rồi cũng nghĩ về cái con người đó, cái thời gian đó. Chỉ là đôi khi chạy vụt qua trước cửa nhà thôi mà, mùa hè thôi mà, có gì đáng nhớ. Nàng muốn trả hết ghê nơi. Ờ, vậy đi. Hay là nàng mang trả chuông gió màu xanh, trả luôn cành hoa đầu tiên, cành hoa duy nhất, cành hoa cuối cùng giữa phố đêm đông người ấy. Chỉ xin cho được giữ lại trí nhớ mình, cho dù biết sẽ có khả năng sát thương vô hạn trong những ngày gió mưa trước mắt. Nàng biết mà, nàng không có bắt mình quên đâu, vì biết đâu đó, cố quên lại là nhớ thêm?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét