Những chiều cuối tháng Mười, nàng đứng đâu đó giữa phố phường trống trải, chơ vơ như một chiếc lá. Rồi gió lên. Một cơn gió nhẹ mà đủ mang hơi lạnh trên da thịt, nàng bất giác nghĩ về cuối năm. Thu qua, đông tới, định luật hiển nhiên lẽ nào đang đến sớm từ những cơn gió thổi từ ký ức của năm rồi, năm kia, và hai mươi mấy năm trước đó?.
.
Thị trấn tự dưng có những đêm sương rơi mờ mịt. Nàng đứng trước hiên nhà nhìn ra xa xa phía dãy đèn cao áp, cảm giác bồi hồi như khi thấy sương neo trên mặt hồ cao nguyên yêu dấu, như khi ngồi sau xe P. lòng vòng phố xá, chẳng cần biết sẽ phải đi đâu, chỉ là ngồi yên đấy cho P. chở, thế mà vui. Rồi vài hôm sau, đêm thị trấn lại trong veo, không sương không gió, nàng có thề nhìn rõ từng gương mặt tươi cười, nghe rõ từng tiếng rú ga ầm ĩ, phố xá rõ là náo nhiệt, mà nàng lại khi không ngồi tiếc những tối giăng sương.
.
Nàng bắt đầu nghĩ đến những cuộc vui buổi sớm, vì việc trở về nhà trên chuyến phà con lướt nhẹ nhàng giữa lòng đêm buốt lạnh chỉ khiến nàng trở nên đáng thương hơn mà thôi. Nàng bắt đầu thấy mình đáng thương. Nàng bắt đầu thấy mình cô đơn. Nàng bắt đầu biết hoang mang khi chưa biết phải chuẩn bị tâm tình thế nào trước ngưỡng ba mươi. Những người khác chỉ có thể cho nàng lời khuyên, đối đầu với nó chính là việc của riêng nàng.
.
Nàng lười làm hết thảy mọi việc, kể cả những cuộc vui, mặc dù nàng biết chúng chắc chắn sẽ làm lòng nàng rộn rã lên trong chốc lát. Hậu quả của việc ở một chỡ quá lâu. Cơ thể nàng mềm nhũn mà trái tim thì cứng ngắc, nàng chẳng tha thiết điều gì ngoài việc được ban cho một quãng thời gian đủ dài, một không gian đủ rộng và yên để ngắm nhìn và cảm nhận buổi chiều, tự huyễn hoặc mình là đã cuối năm. Thật diệu kỳ, đâu cần đến người xưa, đâu cần đến những bức ảnh, chỉ thời tiết thôi cũng đủ nhốt ta vào trong bốn bức tường hồi ức. Chỉ đôi ba tháng nữa thôi, những chuyến phà cập bến sẽ mang theo những gói quà bọc giấy kính hoa hòe, những cành hoa đủ sắc, mẹ sẽ bắt đầu mua về đủ thứ xinh yêu ngọt lịm, và người đó cũng đi ngang qua cửa nhà, không quên gửi lại một nụ cười hiền lành bẽn lẽn, mong ước tìm cô gái xuân xưa...

