ME

ME

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2015

mong ước tìm cô gái xuân xưa



Những chiều cuối tháng Mười, nàng đứng đâu đó giữa phố phường trống trải, chơ vơ như một chiếc lá. Rồi gió lên. Một cơn gió nhẹ mà đủ mang hơi lạnh trên da thịt, nàng bất giác nghĩ về cuối năm. Thu qua, đông tới, định luật hiển nhiên lẽ nào đang đến sớm từ những cơn gió thổi từ ký ức của năm rồi, năm kia, và hai mươi mấy năm trước đó?.
.
Thị trấn tự dưng có những đêm sương rơi mờ mịt. Nàng đứng trước hiên nhà nhìn ra xa xa phía dãy đèn cao áp, cảm giác bồi hồi như khi thấy sương neo trên mặt hồ cao nguyên yêu dấu, như khi ngồi sau xe P. lòng vòng phố xá, chẳng cần biết sẽ phải đi đâu, chỉ là ngồi yên đấy cho P. chở, thế mà vui. Rồi vài hôm sau, đêm thị trấn lại trong veo, không sương không gió, nàng có thề nhìn rõ từng gương mặt tươi cười, nghe rõ từng tiếng rú ga ầm ĩ, phố xá rõ là náo nhiệt, mà nàng lại khi không ngồi tiếc những tối giăng sương. 
.
Nàng bắt đầu nghĩ đến những cuộc vui buổi sớm, vì việc trở về nhà trên chuyến phà con lướt nhẹ nhàng giữa lòng đêm buốt lạnh chỉ khiến nàng trở nên đáng thương hơn mà thôi. Nàng bắt đầu thấy mình đáng thương. Nàng bắt đầu thấy mình cô đơn. Nàng bắt đầu biết hoang mang khi chưa biết phải chuẩn bị tâm tình thế nào trước ngưỡng ba mươi. Những người khác chỉ có thể cho nàng lời khuyên, đối đầu với nó chính là việc của riêng nàng. 
.
Nàng lười làm hết thảy mọi việc, kể cả những cuộc vui, mặc dù nàng biết chúng chắc chắn sẽ làm lòng nàng rộn rã lên trong chốc lát. Hậu quả của việc ở một chỡ quá lâu. Cơ thể nàng mềm nhũn mà trái tim thì cứng ngắc, nàng chẳng tha thiết điều gì ngoài việc được ban cho một quãng thời gian đủ dài, một không gian đủ rộng và yên để ngắm nhìn và cảm nhận buổi chiều, tự huyễn hoặc mình là đã cuối năm. Thật diệu kỳ, đâu cần đến người xưa, đâu cần đến những bức ảnh, chỉ thời tiết thôi cũng đủ nhốt ta vào trong bốn bức tường hồi ức. Chỉ đôi ba tháng nữa thôi, những chuyến phà cập bến sẽ mang theo những gói quà bọc giấy kính hoa hòe, những cành hoa đủ sắc, mẹ sẽ bắt đầu mua về đủ thứ xinh yêu ngọt lịm, và người đó cũng đi ngang qua cửa nhà, không quên gửi lại một nụ cười hiền lành bẽn lẽn, mong ước tìm cô gái xuân xưa...  

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015

chào hai mươi tám



4-10-2015
.
Nàng đã không còn cái cảm giác hồi hộp kỳ lạ khi thấy mình vừa bước qua tuổi mới. Một ngày dịu dàng hết sức. Đôi khi nàng cười nắc nẻ vì một câu chúc hài hước đáng yêu, đôi khi tim nàng sững lại khi thấy tin nhắn đến từ một cái tên rất lâu, rất lâu rồi nằm im trong danh bạ. Hôm nay không phải là một chủ nhật đủ, mà là một chủ nhật tràn, tràn hơn những gì nàng có thể mong đợi.
.
Hai mươi tám, đến lúc phải đằm, đến lúc bớt nghĩ ngông một chút, đến lúc nói ít lại và lắng nghe nhiều hơn. Nói thiệt chứ, hai tám nàng vẫn thấy mình phơi phới, dù nhiều khi cũng buồn vì dưới mắt đã nhăn, nhiếu khi chỉ nhảy nhót vài ba phút về nhà cũng thấy bả vai mình ê ẩm. 
.
Nàng làm sao có thể không tin vào định mệnh được chứ. Năm nay trời lại mưa, rỉ rả như rót vào tim nàng từng lời, từng lời gợi nhớ. Xin lỗi chớ nàng lại nhớ rồi. Lại thấy như mình vẫn luôn ở điểm xuất phát, chưa bao giờ rời đi, chưa đạt thành tựu gì, nàng chỉ ở đó, đếm thời gian bằng những cột mốc con tuổi đi qua đời nàng, và chấp nhận sống bình dị ung dung. Đến nỗi bây giờ nàng sẽ cảm thấy sợ nếu bắt buộc phải thay đổi một điều gì, chẳng hạn như người ta vẫn nói, là gặp được một ai đó và rung động. Nàng ngại phải đổi thay.
.
Xin cảm ơn những lời tình để lại cho nàng trên mạng xã hội, trong hộp thư tin nhắn, thoảng qua bên tai nàng từ một nơi nào đó xa xôi. Những ngày hai tám chắc chắn sẽ đón nàng vào lòng nâng niu che chở, để nàng được mãi là nàng như những xuân đã đi qua, vẫn sẽ tươi, sẽ vui, sẽ tin, sẽ yêu như nàng đã từng. Có khác chăng là nàng sẽ biết cách để tin đúng và yêu sâu hơn. 
.
Một tuổi mới, một khởi đầu mới, nhưng là trên một hành trình tiếp tục, và nếu có thể, ngày này năm sau xin lại hãy ban cho nàng thêm một cơn mưa và một người xưa gặp lại.