ME

ME

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015

chào hai mươi tám



4-10-2015
.
Nàng đã không còn cái cảm giác hồi hộp kỳ lạ khi thấy mình vừa bước qua tuổi mới. Một ngày dịu dàng hết sức. Đôi khi nàng cười nắc nẻ vì một câu chúc hài hước đáng yêu, đôi khi tim nàng sững lại khi thấy tin nhắn đến từ một cái tên rất lâu, rất lâu rồi nằm im trong danh bạ. Hôm nay không phải là một chủ nhật đủ, mà là một chủ nhật tràn, tràn hơn những gì nàng có thể mong đợi.
.
Hai mươi tám, đến lúc phải đằm, đến lúc bớt nghĩ ngông một chút, đến lúc nói ít lại và lắng nghe nhiều hơn. Nói thiệt chứ, hai tám nàng vẫn thấy mình phơi phới, dù nhiều khi cũng buồn vì dưới mắt đã nhăn, nhiếu khi chỉ nhảy nhót vài ba phút về nhà cũng thấy bả vai mình ê ẩm. 
.
Nàng làm sao có thể không tin vào định mệnh được chứ. Năm nay trời lại mưa, rỉ rả như rót vào tim nàng từng lời, từng lời gợi nhớ. Xin lỗi chớ nàng lại nhớ rồi. Lại thấy như mình vẫn luôn ở điểm xuất phát, chưa bao giờ rời đi, chưa đạt thành tựu gì, nàng chỉ ở đó, đếm thời gian bằng những cột mốc con tuổi đi qua đời nàng, và chấp nhận sống bình dị ung dung. Đến nỗi bây giờ nàng sẽ cảm thấy sợ nếu bắt buộc phải thay đổi một điều gì, chẳng hạn như người ta vẫn nói, là gặp được một ai đó và rung động. Nàng ngại phải đổi thay.
.
Xin cảm ơn những lời tình để lại cho nàng trên mạng xã hội, trong hộp thư tin nhắn, thoảng qua bên tai nàng từ một nơi nào đó xa xôi. Những ngày hai tám chắc chắn sẽ đón nàng vào lòng nâng niu che chở, để nàng được mãi là nàng như những xuân đã đi qua, vẫn sẽ tươi, sẽ vui, sẽ tin, sẽ yêu như nàng đã từng. Có khác chăng là nàng sẽ biết cách để tin đúng và yêu sâu hơn. 
.
Một tuổi mới, một khởi đầu mới, nhưng là trên một hành trình tiếp tục, và nếu có thể, ngày này năm sau xin lại hãy ban cho nàng thêm một cơn mưa và một người xưa gặp lại. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét