ME

ME

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

mùa gió về thừa




Và gió. Gió tràn về len lỏi khắp lòng thị trấn nhỏ. Hàng cây trước ngõ rung lên bần bật. Ánh đèn đường mùa lễ hội cũng rạng rỡ hơn ngày thường. Nàng đứng đó, tóc tai bay rối mù vì gió, không thèm giữ lại cũng chẳng cần khoác áo, đây không phải là mùa đẹp nhất hay sao. Không biết là gió về để thổi nỗi buồn qua mau, hay là thổi ngược về ký ức ngày cũ nữa.
.
Thị trấn khuya lơ, chỉ còn ánh đèn vàng ấm lẳng lơ với gió, chỉ còn nàng đứng đối diện với gã trai nọ, nước mắt rơi ấm má. Lâu rồi nàng mới thấy mình vui như vậy, là niềm vui thực sự, không khiên cưỡng, không tự tạo, không gồng mình lên để cười ha hả. Mà cũng lâu rồi mới có người làm nàng khóc ngọt và thiệt tình thế đấy. Cái thằng, thiệt biết lựa đúng thời điểm khơi nguồn mà.
.
Đêm cuối tuần, hai cái bóng rơi nghiêng dưới mặt đường, nàng không buồn ngủ, cũng chẳng cảm thấy mỏi chân, chỉ nghe những nghẹn ngào dội ngược vào tim. Không nhớ rõ đây có phải là lần đầu tiên nàng nhìn vào mắt một người nào đó, rất sâu và rất lâu, nói từng lời mà nàng đã từng nghĩ rằng mình sẽ chỉ có thể viết chứ làm sao mà thốt ra được. Cảm thấy hơi lạ kỳ là nàng không hề cảm thấy ngượng ngập, chỉ cố gắng dùng hết ngôn từ để diễn đạt lòng mình. 
.
Cảm ơn gã trai đã lắng nghe câu chuyện của nàng. Nàng biết cách sẻ chia bí mật của bản thân sao cho khi trót kể ra rồi, bí mật sẽ vẫn còn nằm trong một màn sương mờ ảo, và người khác chỉ có thể bước vào và dừng lại ở đó, chẳng thể biết được sâu hơn. Vạn sự vô biên... 
.
Lần đầu tiên nàng đối diện và thừa nhận vấn đề của mình, cũng là lần mà nàng thấy mình bất lực vì chẳng thể nào chuyển xoay tâm tính. Gã trai kiên nhẫn nhìn nàng khóc. Gió vẫn rầm rì bên tai hai đứa. Thỉnh thoảng vài ba chiếc xe ồn ã chạy qua nhìn lại, nàng cũng chẳng bận tâm. Chỉ là nàng không ngờ rằng sự yếu đuối trong nàng vẫn còn đó, một sự thật rất đàn bà mà nàng những tưởng mình đã lãng quên rất lâu theo những tháng năm sống lạnh nhạt, vẫn còn ở đó, chỉ một vài câu nói gợi khơi đã làm tầm nhìn nàng nhòa đi trong phút chốc. Nàng cũng nên vui đi. Vì điều đó.
.
Trời thị trấn lác đác mưa đông, cơn mưa rớt trong ánh mắt ngỡ ngàng của nàng. Rồi sau đó nàng tự mỉm cười, coi như đó là một món quà của mùa đông, tuy có gợi cảm giác cô đơn nhưng cũng thật đúng lúc. Vì gã trai nọ đã có lòng nên nàng sẽ vui. Quyết định vậy đi. 
.
Cảm ơn cậu, tớ cảm thấy rất bất ngờ và ấm áp giữa đêm mùa gió về thừa.

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

cô gái tháng mười hai



Và tháng mười hai,
.
Cơn gió giá buốt lại một mùa nữa thổi qua thị trấn. Cô gái không buông rèm, mặc từng cơn lạnh lùa qua khung cửa, phả hơi lạnh đến tận tâm can. Cô gái mê mẩn thứ không khí này, bởi vì nó mang lại cho cô cảm giác yên bình như là mọi thứ xung quanh tạm thời đi ngủ, cho cô có cơ hội lười nhác và trầm mặc như mong muốn. Mà thời gian có ngừng đâu bao giờ...
.
Thật ra thì giá rét chỉ dừng lại trên làn da cô, không hơn không kém. Vậy mà chỉ mới vài lần lập đông, cô lại thấy như cả trái tim mình giá băng như phủ tuyết. Cô đã không còn nồng nhiệt như thuở hai mươi. Cô trở nên ít cười, hiếm khi cầm phone lên hò hẹn, gương mặt lạnh tanh không xúc cảm. Có kẻ nói cô lạnh lùng, có người bảo cô cao ngạo. Cô bỏ hết ngoài tai, thản nhiên sống và thỉnh thoảng mỉm cười theo cách của riêng mình. Dù biết sống tích cực là điều tốt và mang lại nhiều cơ hội, nhưng thời gian đã trôi nhanh hơn tiếng gõ phím, việc giữ cho gương mặt không để lộ xúc cảm cũng đã trở thành nếp quen, dù xấu cũng không muốn thay đổi. Cô gái cảm thấy, ừ, như vậy cũng không tồi.
.
Có phải người phụ nữ sắp 30 nào cũng trải qua giai đoạn chán chường và khô ráp như thế này? Cô không biết. Cô chỉ biết rằng việc của mình bây giờ là sống, sống vui thì tốt mà sống nhạt một chút cũng chẳng sao. Cuộc đời cô bắt đầu xuất hiện những niềm vui nhỏ, những nỗi buồn xíu xiu, chỉ muốn cất giữ cho riêng mình, tự mình thưởng lãm, tự mình vượt qua, vì cô nhận ra phần lớn những sự sẻ chia xung quanh mình, đều là nhất thời và dễ phai phôi.
.
Cô tự thấy mình trở nên khắt khe hơn với mọi thứ, với nếp sinh hoạt, với lịch làm việc, với các mối quan hệ, và với cả bản thân. Cô gái bây giờ không những có cái đầu lạnh, mà trái tim cũng có nguy cơ nguội lạnh. Những mối quan hệ cũ như sợi tơ chằng chịt, mỏng mảnh đến nao lòng, những mối quan hệ mới... dĩ nhiên là không có, vì cô không còn cảm giác trông đợi hay bất cứ lý do nào buộc mình phải gầy dựng. Cô gái nhỏ chỉ muốn được như mây, trôi, trôi, và trôi. Cảm thấy mình già đi sau bao nhiêu sôi nổi cuồng nhiệt ngày hôm đó.
.
Mỗi ngày khi ngồi vào vị trí nhỏ quen thuộc, lướt chuột trên màn hình quen thuộc, làm cùng một thứ công việc, uhm, cũng quen thuộc nốt, cô lại giữ cho mình khuôn mặt và ánh nhìn lạnh giá, mặc kệ có kẻ đang nhìn mình, không ngượng ngừng, không cuống quýt. Cảm thấy như vậy rất tự nhiên và thoải mái, không phải gò ép nở một nụ cười không tự nguyện. Một cô gái tự trọng cao và cứng đầu không phải sinh ra để làm những việc như vậy. 
.
Nhưng mà hoa, liệu có sinh trưởng được từ sau lớp băng tuyết? Yên tâm, cứ kiên nhẫn đợi chờ, hoa, rồi sẽ nở lúc mùa đông đi qua.