ME

ME

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

cô gái tháng mười hai



Và tháng mười hai,
.
Cơn gió giá buốt lại một mùa nữa thổi qua thị trấn. Cô gái không buông rèm, mặc từng cơn lạnh lùa qua khung cửa, phả hơi lạnh đến tận tâm can. Cô gái mê mẩn thứ không khí này, bởi vì nó mang lại cho cô cảm giác yên bình như là mọi thứ xung quanh tạm thời đi ngủ, cho cô có cơ hội lười nhác và trầm mặc như mong muốn. Mà thời gian có ngừng đâu bao giờ...
.
Thật ra thì giá rét chỉ dừng lại trên làn da cô, không hơn không kém. Vậy mà chỉ mới vài lần lập đông, cô lại thấy như cả trái tim mình giá băng như phủ tuyết. Cô đã không còn nồng nhiệt như thuở hai mươi. Cô trở nên ít cười, hiếm khi cầm phone lên hò hẹn, gương mặt lạnh tanh không xúc cảm. Có kẻ nói cô lạnh lùng, có người bảo cô cao ngạo. Cô bỏ hết ngoài tai, thản nhiên sống và thỉnh thoảng mỉm cười theo cách của riêng mình. Dù biết sống tích cực là điều tốt và mang lại nhiều cơ hội, nhưng thời gian đã trôi nhanh hơn tiếng gõ phím, việc giữ cho gương mặt không để lộ xúc cảm cũng đã trở thành nếp quen, dù xấu cũng không muốn thay đổi. Cô gái cảm thấy, ừ, như vậy cũng không tồi.
.
Có phải người phụ nữ sắp 30 nào cũng trải qua giai đoạn chán chường và khô ráp như thế này? Cô không biết. Cô chỉ biết rằng việc của mình bây giờ là sống, sống vui thì tốt mà sống nhạt một chút cũng chẳng sao. Cuộc đời cô bắt đầu xuất hiện những niềm vui nhỏ, những nỗi buồn xíu xiu, chỉ muốn cất giữ cho riêng mình, tự mình thưởng lãm, tự mình vượt qua, vì cô nhận ra phần lớn những sự sẻ chia xung quanh mình, đều là nhất thời và dễ phai phôi.
.
Cô tự thấy mình trở nên khắt khe hơn với mọi thứ, với nếp sinh hoạt, với lịch làm việc, với các mối quan hệ, và với cả bản thân. Cô gái bây giờ không những có cái đầu lạnh, mà trái tim cũng có nguy cơ nguội lạnh. Những mối quan hệ cũ như sợi tơ chằng chịt, mỏng mảnh đến nao lòng, những mối quan hệ mới... dĩ nhiên là không có, vì cô không còn cảm giác trông đợi hay bất cứ lý do nào buộc mình phải gầy dựng. Cô gái nhỏ chỉ muốn được như mây, trôi, trôi, và trôi. Cảm thấy mình già đi sau bao nhiêu sôi nổi cuồng nhiệt ngày hôm đó.
.
Mỗi ngày khi ngồi vào vị trí nhỏ quen thuộc, lướt chuột trên màn hình quen thuộc, làm cùng một thứ công việc, uhm, cũng quen thuộc nốt, cô lại giữ cho mình khuôn mặt và ánh nhìn lạnh giá, mặc kệ có kẻ đang nhìn mình, không ngượng ngừng, không cuống quýt. Cảm thấy như vậy rất tự nhiên và thoải mái, không phải gò ép nở một nụ cười không tự nguyện. Một cô gái tự trọng cao và cứng đầu không phải sinh ra để làm những việc như vậy. 
.
Nhưng mà hoa, liệu có sinh trưởng được từ sau lớp băng tuyết? Yên tâm, cứ kiên nhẫn đợi chờ, hoa, rồi sẽ nở lúc mùa đông đi qua. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét