Mùa xuân của đất trời. Tôi, cho dù có trải qua bao nhiêu mùa xuân đi chăng nữa cũng sẽ nhớ hoài không khí của mùa xuân xưa, của cái thời tôi còn lon ton theo nhìn ba xuống lá mai bên cạnh hàng rào, cái thời đã 30 Tết rồi mà mẹ vẫn còn ngồi đạp máy may kẽo kẹt. Mùa xuân, mùa Tết, khí trời lúc nào cũng như nhuộm một màu xanh lam, khiến cho con người ta chỉ muốn đi chậm, thật chậm, để quên đi những ngày qua hối hả. Mọi thứ đều vừa phải, kể cả gió, cả nắng, cả tiếng người nói cười bên mâm bánh mứt tràn trề vị ngọt.
.
Mùa xuân của lá hoa. Đa phần các loài cây sẽ trổ hoa vào mùa này, khiến cho xuân được tôn vinh là mùa đẹp nhất. Đi đâu cũng thấy hoa, muốn choáng ngợp vì sắc hoa, muốn nửa tỉnh nửa say vì hương hoa, lắm khi hoa cũng nở ở ngay trong tim mình, bung tỏa thành nụ cười vô tư và thánh thiện.
.
Còn mùa xuân nào của một cô gái. Là tuổi 16, 18 hay 20? Tôi thật cũng không rõ nữa. Chỉ là tự nhận ra rằng một cô gái thường không để ý lắm đến chuyện mình đang ở giữa mùa xuân của bản thân cho đến khi đã đi qua nó. Đó là thời khắc cô ấy rạng rỡ nhất trong nhan sắc và khí chất. Khi đó cô ấy sẽ mang sự rực rỡ của lá hoa, sự ung dung tươi mới của đất trời giữa mùa giao thoa, hòa vào thiên nhiên và trở thành một bức tranh tuyệt mỹ, và sẽ hoàn hảo hơn nếu bạn nhận ra rằng, à, cô ấy cũng đang yêu. Bất kỳ cô gái nào cũng trải qua thời khắc hoàn hảo đó của cuộc đời. Một mùa xuân, một phong thái, một dáng vóc, một tình yêu.
.
Rồi mùa xuân lặng lẽ đi qua. Bầu trời bắt đầu chuyển nắng chuyển mưa, những hoa lá đặc trưng của mùa xuân không còn tỏa hương khoe sắc nữa mà cần mẫn tiếp nhựa đầy cho một mùa sau. Còn cô gái, cô gái cũng bước vào mùa hạ, cũng chấp nhận một điều là chẳng có mùa xuân nào là ở mãi với nhân gian. Tạo hóa có quy luật riêng của tạo hóa. Thế nên mong rằng cô gái đừng buồn. Dù cho phía trước nàng là một mùa hè rát bỏng, một mùa thu đầy muộn phiền hay là mùa đông cô đơn và trống rỗng, đó vẫn là con đường mà nàng phải trải qua. Nhan sắc không thể mãi theo nàng, nhưng nàng còn tình yêu, nàng còn hy vọng, không thể chỉ vì thời khắc ấy đã đi qua mà nàng hời hợt với niềm vui trước mắt. Bởi vì ta đã quên nói với nàng một điều, mùa xuân của thế gian này là một chu kỳ, phải đợi những tháng trôi qua mới có khả năng gặp lại, còn mùa xuân của riêng một mình nàng thì vẫn ở đấy, vẹn nguyên ở đấy, bên cạnh nàng mỗi ngày, mỗi ngày, khi nàng mở mắt ra và mỉm cười.
.
[ viết trước V-day 29 tuổi ]

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét