ME

ME

Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2016

ta về chạm ngõ mùa thu



Ta về chạm ngõ mùa thu
Chìa tay nắm lấy mịt mù gió thưa
Người đi quên một cơn mưa
Quên con phố nhỏ, quên vừa nói thương
.
Mùa về lòng lại tơ vương,
Lại lau nước mắt, lại ương bướng buồn
Tóc xưa nhớ ngón tay luồn
Nay xao xác gió tóc thường rơi nghiêng
.
Ta về chạm ngõ muộn phiền
Ngồi nghe tiếng lá hàn huyên ngỡ người
Ngỡ người từ mấy phương trời,
Mười năm vắng bóng nay thời hợp hoan.
.
Thôi thì mùa cũ thênh thang
Thôi thì ngày mới sang trang cũng vừa
Thu tràn ngõ nhỏ hay chưa
Cho ta xin một chút thừa để quên.
.
Quên người, quên tiếng, quên tên
Quên câu hứa nhỏ mình ên ta còn.

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2016

những câu hỏi thừa



Tháng tám.
.
Mây vẫn chăm chỉ bay qua ngày ngày tháng tháng. Những cơn mưa đã thôi dày đặc. Lòng người lại mưu cầu có thêm những niềm vui. Nàng không còn ngồi tự kỷ ở đâu đó nữa. Nàng lao vào tìm lấy cho mình một chiếc phao bơi.
.
Tháng tám dịu dàng là thế, nên trách sao người ta bỗng nhạy cảm như dây đàn.
.
Đâu phải tự dưng mà có câu hát "tại sao thế giới đông người anh chỉ thấy riêng em?". Mỗi khi không thể giải thích thỏa đáng cho một câu hỏi gì, ta lại hay đổ thừa là thì tại yêu mà, nào ai biết chiều sâu và bến bờ của nó. 
.
Nàng cũng từng có những ngày như vậy. Những ngày mà nàng nhìn đi đâu, ngồi ở chỗ nào cũng tràn đầy hình bóng của con người đó. Những gã trai khác thì có thể ồn ào hơn, lúc nào cũng ba hoa hài hước, có thể cũng hát hay hơn, có thể cũng giỏi đong đưa nói những lời đường mật. Vậy mà nàng có thấy gì khác ngoài cái người đã trót nhớ thương. Nếu vắng đi một chút là loay hoay tìm bóng, lúc bước chân xuống đường đâu đâu cũng ngỡ cái dáng thân quen. Người ta vẫn hay đặt cho người tình cái mỹ danh là cả thế giới, quả chớ có sai.
.
Đó là những ngày đầu tiên yêu đương cuồng nhiệt. Đến độ nàng đã nghĩ rằng mà lỡ có chia tay, chắc là mình mất cả thế giới, chắc là mình sẽ khóc và đớn đau nhiều lắm. Thiệt sự là khi đã buông tay nhau ra, nàng có khóc thật, khóc nhiều, nhưng nhận ra rằng mình không hề mất cả thế giới. Thế giới vẫn còn ở đó, thứ mất đi chỉ là một góc nhỏ trong tim nàng. Không ai nhận ra là nàng đang khuyết cả.
.
Giờ đây, khi mà mọi thứ đã có vị trí riêng mà chúng phải thuộc về, nàng vẫn còn muốn hỏi vài câu hỏi thừa. Tại sao giữa vô vàn những gương mặt lạ quen, chúng ta đã chỉ nhìn thấy nhau, đã chỉ nghĩ về nhau, để rồi đến cuối cùng lại chẳng là gì của nhau? Cớ sao cho nàng ngã vào vương vấn chi rồi rốt cục điều còn lại chỉ là một vết thương, bao giờ nguội lạnh?