Ta về chạm ngõ mùa thu
Chìa tay nắm lấy mịt mù gió thưa
Người đi quên một cơn mưa
Quên con phố nhỏ, quên vừa nói thương
.
Mùa về lòng lại tơ vương,
Lại lau nước mắt, lại ương bướng buồn
Tóc xưa nhớ ngón tay luồn
Nay xao xác gió tóc thường rơi nghiêng
.
Ta về chạm ngõ muộn phiền
Ngồi nghe tiếng lá hàn huyên ngỡ người
Ngỡ người từ mấy phương trời,
Mười năm vắng bóng nay thời hợp hoan.
.
Thôi thì mùa cũ thênh thang
Thôi thì ngày mới sang trang cũng vừa
Thu tràn ngõ nhỏ hay chưa
Cho ta xin một chút thừa để quên.
.
Quên người, quên tiếng, quên tên
Quên câu hứa nhỏ mình ên ta còn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét