ME

ME

Thứ Hai, 25 tháng 12, 2017

mùa Giáng sinh nhớ



Ngày mưa bão cuối năm. Chợt nhớ Giáng sinh vừa đi qua. Tờ lịch 24.12 làm nàng nhớ.
.
Nàng nhớ những ánh đèn màu, nhớ không khí chộn rộn cuối buổi học, nhớ tấm thiệp nhỏ với chữ viết không đẹp, nhớ những bông hoa trời ươm vào lòng người. Và cả một chỗ ngồi ai đó đã rời đi. 
.
Nàng biết mình phải lòng một ai đó là lúc nào, duy chỉ không thể xác định lúc mình phôi phai. Nàng hờ hững và vô tình quá. Nàng không phải là người giỏi lưu giữ những kỷ vật, thi thoảng vu vơ nghĩ tới, vội vã lục tung mọi ngõ ngách để tìm mà chẳng biết ở đâu. Chắc có lẽ vì vậy mà nàng cũng không là người giỏi trong việc giữ cho trái tim mình ở nguyên một chỗ, thế nên đến tận bây giờ, nó vẫn chẳng thể tìm được vị trí để mà neo lại.
.
Giáng sinh, có thể ấm, có thể lạnh, có thể là cơ hội để tạo nên những kỷ niệm đẹp, cũng có thể là ngày đã từng có những kỷ niệm không thể nào quên được. Nàng thấy mình hạnh phúc vì có được ký ức như vậy, dẫu ngắn ngủi mà đủ dài để nàng tiếc rẻ, để nàng trên quý, và cho nàng những trải nghiệm không dễ có trong đời.
.
Mười ba Giáng sinh đã đi qua. Người nào đó đã đi rất xa, nàng cũng không còn ở chỗ cũ nữa, thị trấn có cảm giác nhộn nhịp hơn qua từng năm. Nếu có gặp lại đúng vào một Giáng sinh nào, mong vẫn ấm áp trao nhau một nụ cười, hồn nhiên như trẻ nhỏ. Dù cả ta và người đó đều đã không còn là chàng trai và cô gái của ngày tháng ấy.
.
Mong giữ được tin yêu.

Thứ Bảy, 25 tháng 11, 2017

bạch đàn mùa thu



Cô gái đã không cười suốt mùa thu. Mặc cho khung cảnh nên thơ rung động lòng người. Mặc cho dãy bạch đằng tỏa thứ mùi thơm kỳ lạ hệt như kỷ niệm. Mặc cho biết bao nhiêu loài hoa của mùa thu đã bung nở và chuẩn bị úa tàn.
.
Cô gái sống một mình trên căn gác nhỏ, cửa sổ chỉ mở toang vào buổi chiều, đủ yên tĩnh để cô gái đưa tầm mắt nhìn ra xa, một nơi nào đó bên này, mà cũng có thể là đâu đó băng qua cả đường chân trời, nơi mà chỉ có bàn tay trí nhớ mới cỏ thể chạm đến. Thỉnh thoảng cô bắt gặp một cánh chim chao ngang ánh nhìn, nó lượn tròn, lượn tròn, như thể đang hoang mang. Cô ngốc nghếch đưa tay vẫy, nhưng con chim mải mê tìm đường về và chẳng quan tâm gì đến khung cửa sổ và cô gái nhỏ. Rồi nó bay về phía chân trời. Cô gái ngẫm nghĩ, ừm, ngay cả một chú chim cũng muốn rời xa cô.
.
Thi thoảng, một vài gã trai lạ đi ngang qua hàng rào tigon trước nhà, nổi hứng ngỏ lời rủ đi đây đi đó, cô gái không cười, chỉ lắc đầu, rồi chợt nhớ rằng mình phải đi quét mớ lá bạch đằng già rụng dưới sân. Thứ mùi hương đặc trưng ấy lại xộc vào khướu giác, cô chỉ muốn mắc một cái võng nằm ngang, rồi ngửa mặt nhìn trời. Những gã trai ấu trĩ, làm sao biết được cô gái chỉ có hứng thú đi đâu đó với duy nhất một người.
.
Những ngày cuối thu, sắc trời thâm trầm ảm đạm, cô gái thấy lòng mình cũng chùng theo. Cô với tay xé một tờ lịch trên tường. Đã thêm một ngày. Đã qua một mùa. Đã quá mười năm. Chợt thấy nhớ cố hương, chợt muốn khóa cửa căn gác nhỏ mà trở về nơi cũ, về với nơi cô đã sinh ra, đã lớn lên và vì một người khác mà cam lòng rời khỏi. Chỉ là gã trai đó đã không thể cùng cô đi đến mãi mãi như lời đã hứa. Gã trai đã đi về phía chân trời xa lắc ở đằng kia, chỉ còn mình cô và hàng bạch đàn, bao mùa vào ra thơ thẩn. Cô muốn cất tiếng hỏi gã trai là nơi đó có vui không, sao chẳng trở về, sao chẳng tìm cô. Cô vẫn ở đây và không ngừng chờ đợi, biết đâu... biết đâu chờ được đến lúc hội ngộ với cố nhân. 
.
Chiều nay trời đổ cơn mưa cuối mùa, cô gái ôm ghi ta khảy lại bài ca cũ. Cô quyết định rồi. Có thể ngày mai, hoặc là một ngày đẹp trời nào đó, cô sẽ nở một nụ cười hiền như mùa thu, mặc áo đẹp và bước qua hàng rào tigon. Một bàn tay đàn ông đã ở đó chờ cô rất lâu. Một bàn tay có chút xa lạ, nhưng rồi chắc chắn sẽ thành quen. Còn bàn tay quen ngày ấy, làm sao có thể còn dành cho cô, làm sao có thể vượt cõi nhân sinh mà trở về.
.
Chỉ tội cho dãy bạch đàn, vẫn ngây thơ xôn xao lá hát...

Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

mai có về, tình tôi đã vàng chưa?



Tháng chín chông chênh. Đối với nàng, mùa thu luôn có ý nghĩa đặc biệt. 
.
Mùa thu. Số phận đã gắn nàng vào cái mùa mà người ta cho là buồn bã đó. Mà kể cũng có buồn chi đâu. Chỉ là bầu trời nhiều mây hơn một chút, đêm dài hơn ngày một chút, những cơn gió chiều không biết kiêng dè mà thổi vào lòng người trống rỗng, phía trên tán cây cao mây như phủ tím khoảng trời, cây bàng thay sắc, lá rụng đỏ cả khoảnh sân nhà. Còn gì nữa nhỉ, ừ thì những người đi xa lâu lắm rồi chưa trở về, rất xưa rồi không nắm được bàn tay.
.
Mùa thu. Nàng rơi vào những cuộc gặp gỡ định mệnh. Không dưng mà một vài người xa lạ nào đó đến, làm sôi động và ảnh hưởng đến cả những quyết định của nàng sau này. Và rồi nàng biết, định mệnh có thể đến lần một, lần hai, duy chỉ bản thân mới sẽ phải chọn lựa mãi mãi hoặc là buông bỏ. Cuộc gặp gỡ là do vô ý, sự chia ly là bởi vô tình, tiếp đó là chuỗi ngày đằng đẵng khiến cho nàng nhung nhớ và tiếc thương hoài. Bởi vậy, mùa thu có một ngàn lý do để mà buồn.
.
Mùa thu cô đơn thu mình lại, vì hình như khi được hỏi, sẽ chẳng có ai trả lời là thích nó cả. Biết sao được. Người ta sum vầy vào mùa xuân, nắm tay nhau sôi nổi vào mùa hè, và mùa đông thì những người xa nhau lại chuẩn bị quay về tìm nhau. Chỉ có mùa thu là mãi mãi đứng yên một chỗ, trống trải, cô độc, đơn phương đếm mặt trời lên xuống chờ qua hết tháng ngày. Nhưng mùa thu có niềm kiêu hãnh của riêng mình, và nó tin chắc chắn sẽ có kẻ vì nét đẹp của nó mà rung động.
.
Người quyết định ở lại và chờ đợi chính là người mạnh  mẽ nhất. Nàng cũng sẽ như vậy. Nàng chào đón mùa thu bằng niềm hân hoan tươi mới, dùng mớ ký ức ngọt ngào nuôi dưỡng lòng mình, ngày ngày ra ngắm mùa thu trôi trên bậc cửa, từng đợt lá úa rơi nhẹ về nguồn, biết rằng rồi mình sẽ được đền đáp xứng đáng thêm một chút. Hẹn một ngày bầu trời và lá ở trên cao nhuộm kín cả buổi chiều, nàng sẽ hỏi một người: "mai có về, tình tôi đã vàng chưa...?"

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017

ngồi khóc cuối mùa hè



Tháng tám mùa hè.
.
Trời bày mấy chuyện cơ duyên. Có những chiều bầu trời cũng xám xịt hệt như lòng người. Trong cơn giông, khi không mà nàng nhìn thấy một bóng xe quen vội tạt vào hiên nhà nàng, ai đó cười một cái, rồi nàng đưa tay vẫy, vô nhanh lên ướt hết bây giờ.
.
Những mảng ký ức nhập nhờ trong trí nhớ, có lúc mịt mờ như ảo ảnh, có lúc rõ ràng tựa mới hôm qua. Nàng ngồi từ trên cao ngắm nhìn phố xá, thực sự đã đổi thay quá nhiều.
.
Thế kỷ của nàng, thời chưa quen nhạc EDM, thời người ta còn nhàn nhã, sống hôm nay thì hạnh phúc hết hôm nay, thời thị trấn như một con mèo ngoan, nằm lười biếng dưới nắng, thỉnh thoảng ngáp ngoao vươn vai một cái, rồi mới lục tục nhón chân đi.
.
Thế kỷ của nàng, những đứa bạn tuy nghịch ngợm nhưng vẫn hiền lành. Còn biết lãng mạn, còn biết sến súa, còn giữ nét thô kệch vụng về. Thị trấn của tụi nàng nằm êm đềm bên con sông lớn, từ xa trông như một ngọn đèn dầu, leo lét mà ấm áp nồng nàn.
.
Thế kỷ của nàng, hình như đã trôi vào quá vãng, không có ai nhớ về, chẳng còn ai tiếc nuối, cảm giác như nàng đang bơi một mình, lắm khi đuối sức ngược dòng. Có những thứ tình cảm cứ muốn cất thật sâu ở nơi nào đó, quẳng chìa khóa đi, tự mặc định là mình sẽ chẳng thể nào tìm được, sẽ chẳng cách gì nhớ lại.
.
Mà trời, cứ thích bày mấy chuyện cơ duyên. Ừ thì duyên thôi, kiếp trước không gieo nên kiếp này không gặt, trách chi duyên mỏng như sợi dây đàn, lắm khi đứt gãy. 
.
Sắp sửa sang thu. Lòng nàng có chút không nỡ. Hổng biết vì sao. Chỉ có một chuyện chắc chắn phải làm, đó là gói chặt lòng mình, đừng để kẻ khác nhìn thấu, không phải sự sẻ chia nào cũng có khả năng xoa dịu lòng mình. Trao gửi bí mật là một điều nguy hiểm.
.
Thì vậy đó, kiêu hãnh cũng có nghĩa là cô đơn. 
.
Thời đại của chúng ta có lẽ vẫn chưa đi qua đâu, vì đôi khi giữa cuộc sống bộn bề, ta vô tình gặp lại ai đó, và họ lại dắt tay ta ngược về với những ngày xưa, những ngày hoa niên bốc đồng cuồng nhiệt. Ai đó quay sang nàng hỏi một câu: nàng có nhớ điều mà ta đang muốn nhắc?
.
Nàng đã ngồi đó khóc một hơi, bởi vì niềm hân hoan nho nhỏ tràn lên trong tâm khảm. 

Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

Đà Lạt vẫn còn cái cớ



Lần này thì nàng đã không thất hứa cùng Đà Lạt. Đã bao lâu rồi, vậy mà không có cảm giác xa lạ, như là trở về một nơi nào đó luôn ở sẵn trong tim.
.
Không phải là cảm giác háo hức như lần đầu tiên, không phải để mưu cầu niềm vui như lần thứ hai, cũng không còn nhộn nhịp bạn bè như lần thứ ba. Chỉ là một thứ cảm giác ngọt ngào dịu dàng lan tỏa trong lòng, chua ngọt thanh tao như khi cắn một trái dâu ngon.
.
Nàng có những ngày cao nguyên đủ lạnh để biết chắc mình đang ở giữa lòng Đà Lạt, bầu trời vẫn trong, mặt hồ xanh mướt, nắng tỏa nhẹ nhàng mà vẫn mang hơi gió buôn buốt trong không khí. Choàng chiếc khăn màu xanh của bạn, thấy mình ấm tự trong tâm.


.
Bạn có hạnh phúc không khi sáng sớm thức dậy thấy mưa rơi ngoài cửa sổ? Tiếng mưa đều đều trên mái ngói, bầu trời Đà Lạt vẫn sáng, cây cối vẫn xanh, cơn mưa chỉ làm mọi thứ thêm lung linh và mươn mướt. Nàng thong thả vùi lại vào trong chăn, bạn đồng hành vẫn còn say ngủ, chắc chỉ để riêng nàng ngắm trọn phút giây này. Rồi mai mốt trở về Sài Gòn, trở về với những cơn mưa dai dẳng ầm ào thốc gió, chắc chắn rồi sẽ lại nhớ mưa nơi này.
.
Những hôm muốn trốn tránh loài người, cả bọn kéo nhau về nơi thanh vắng, nơi mà không phải chỉ bước chân xuống ô tô là tới, bạn phải đi bằng cả sự háo hức mong chờ. Thiên nhiên chắc chắn sẽ không bạc đãi bạn, chờ bạn ở phía trước, chắc chắn sẽ là biển bạc đồng xanh, là núi rừng hùng vĩ, là bờ hồ trong mát, là thung lũng yên bình. 


.
Đêm cao nguyên lạnh buốt, thật thích hợp để ngồi xuống cùng nhau, nếm ít vị cay nồng, chạm vài ly bia đắng, chơi đôi ba trò chơi con nít, để niềm vui tự dưng mà lan tỏa trong lòng. Còn nỗi buồn, sẽ biết cách mà biến mất. Mọi điều xảy đến đều có nguyên do của nó, "cám ơn người đã rời xa nàng", để nàng đến được với căn phòng này, với khu vườn này, với những người bạn vừa mới nên duyên. Những đêm thật vui, nàng đã ngủ thật ngon giữa cái lạnh say người.
.
Đôi khi nàng bị cảm xúc chi phối quá nhiều. Âu cũng là do nàng đã quá kỳ vọng. Thật may là họ đã vực nàng dậy, kéo nàng vào trong những miền đất mới, những món ăn ngon, khiến nỗi buồn không có cơ hội trở về. Quả thật, quan trọng nhất là bạn đi với ai. Nàng đã có những người bạn đồng hành tuyệt vời, người đã cùng nàng vòng vèo quanh hồ, phóng xe vượt dốc, nói những chuyện nhảm nhí, hùa cùng nàng mấy trò nhăng cuội, sẻ chia cùng nàng bầu không gian lãng đãng của xứ sở thần tiên. Chưa quay về đã hẹn nữa một chuyến đi. 


.
Nàng đã lần nữa có lại cảm xúc đó, thứ cảm xúc lạ kỳ khi vừa thức dậy trên chuyến xe đêm, vén màn kính xe và thấy sương giăng mờ trên ô cửa. Đà Lạt, có lẽ sẽ mãi mãi là nơi lưu nhớ, đối với nàng. 
.
Vẫn chưa đi hết những nơi muốn đến, chưa lê la hết những hàng quán muốn ghé vào ăn, vì ở Đà Lạt, muốn vội vàng cũng không được. Cứ phải để bầu không khí lạnh ấy, kiến trúc Pháp này, và cả sự dễ thương của người dân nơi đây nhẹ nhàng thấm vào trong tim, rồi vô tình ngự trị rất lâu, rất lâu sau đó, kể cả bạn có dịp quay lại Đà Lạt hay không, thì những ký ức này cũng khó mà phai nhạt. Mọi thứ chưa thật vẹn tròn, là để mình còn có cớ để gặp lại lần sau.

Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017

nhớ người tháng sáu



Tháng sáu rồi. Tháng của những ngày hanh oi đổ lửa, những ngày mưa dầm sấm nổ, những ngày cơn nhớ lại trở mình. Trường cũ, tình xưa, thầy cô, bè bạn. Hồi ức ta rộng lớn thế, mà cũng có lúc phải bị lấp đầy.
.
Nàng ngán ngẩm việc cứ phải ngồi vào bàn phím và gõ những chuyện gì đâu cũ rích. Mà biết làm sao, nàng đối với hiện tại thì trơ lì, với công việc thì cứng nhắc, chỉ có khi đứng trước trí nhớ mình là mềm yếu. Mùa hè, chẳng khác nào một vết thương cũ, tuy đã lành miệng mà vẫn để lại vết vẹo lồi. Ừ thì... mùa hè, mưa rơi, phượng đỏ, áo trắng, vòng xe.
.
Nàng không còn thích nói về những câu triết lý ngập ngụa giáo điều. Nàng chỉ muốn có ai đó một đêm mưa muộn chịu ngồi cạnh bên nàng, dòm ra ngoài hiên, nghe nàng trần tự trái tim mình, thi thoảng gật gù, và nếu có thể hãy nhẹ nhàng cười trêu khi lỡ như trong một phút giây nào nàng chợt nhiên rơi nước mắt. 
.
Trên quãng đường đã đi qua, ai người từng cùng nàng chia sẻ, ai người tạm chia tay nàng giữa ngã tư đường, ai người đã dừng lại đâu đó, ai người vẫn chung một con đường, chỉ là ta đi với những vận tốc không giống nhau. Âu cũng là duyên, là phận, có tiếp tục cùng nhau nữa hay không cũng là do quyết định của mỗi người.
.
Bạn bè xưa, đôi khi cũng còn khơi lại trong buổi tiệc tàn, khi cơn say đã bắt đầu ngấm vào não, vào tim. Có một vài bóng hình cứ vương vấn mãi, muốn nhắc, mà lại thôi. Dòng đời nào mà không chảy một chiều. Nên lỡ như mà người nào đó có chảy theo một dòng khác, thì sức nàng vĩnh viễn không cách gì giữ được. 
.
Đoạn đường mà ta đã ngây thơ đi qua, hóa ra chính là đoạn đường đậm sâu và ám ảnh nhất. 
.
...cho đến bây giờ. 

Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

nhớ cố hương muốn về rồi lại thôi



Cuối tháng tư. Bầu trời mùa hè đã lãng đãng mưa. Thỉnh thoảng nàng nhìn qua bên kia khoảng không màu xám, thấy phượng nở rực rỡ ở trên cao, đủ chung thủy như lời hẹn mỗi mùa hè.
.
Những giấc mơ đến chập chờn không báo trước, để khi thức dậy, nàng thấy mình trống trải và chơ vơ. Là pháo hoa. Chắc pháo hoa nhắc nàng, nàng ơi, nàng có thấy những cơn mưa hè? Hệt như mưa của những mùa xa xưa trước đó. Hệt như nàng và pháo hoa của mấy thuở thiếu thời.
.
Thiệt ra hễ muốn gặp là được. Chỉ là lấy lý do gì để mà hò hẹn, lấy cái cớ gì để tự nhiên và chân thành nhất? Mà gặp nhau rồi mình sẽ nói những gì. Nói chuyện hạnh phúc của người hôm nay, hay kể chuyện đã từng hạnh phúc hôm qua...
.
Biết đâu được, sau ly cà phê ngượng ngần và chóng vánh đó, điều tiễn nàng về nhà sẽ chỉ là những kỷ niệm khơi gợi lấp lửng đến đau lòng. Nàng ghét phải nhớ một mình, tiếc một mình, học quên một mình.
.
Nàng biết nàng chỉ có thể đi tiếp, và chờ một sự bắt đầu mới, ở một kiếp khác. Nàng tin vậy. Nàng tin với sự mong mỏi ở kiếp này, rồi nàng sẽ có được một khởi đầu, khi đó nàng sẽ là người chủ động, và không đánh rơi nữa.
.
Nàng sơ phải đi qua những cung đường quen, sợ nhìn vào giảng đường cũ, sợ gặp phải bạn bè xưa, tất cả sẽ dẫn nàng về với cái mong muốn điên rồ là một cuộc hẹn cùng pháo hoa. Mà có để làm chi đâu, chỉ để nàng biết mình cũng từng có được những khoảnh khắc, đủ sâu đậm để in dấu trên suốt cuộc đời nàng, dù cho ngoài kia mưa gió phủ đầy, và dù cho cuộc sống hiện đại dễ dàng phai nhạt. 
.
Mà vì không đủ can đảm, nên giờ vẫn ngồi ở đây tiếc rẻ thở dài, vì đôi lúc thấy nhớ cố hương, muốn về rồi lại thôi...

Thứ Sáu, 31 tháng 3, 2017

thị trấn tôi xưa



Hết tháng ba. Nghe như đâu đó có mưa, mà hình như vẫn còn bỏ quên thị trấn này. Trời mưa, mà mưa đêm nữa, buồn thúi ruột, có chi mà mê vậy trời.
.
Người ta thì ngồi ước, ngồi mơ, còn nàng ngồi nhớ. Hổng biết ở nơi nào có cỗ máy thời gian, nàng sẽ trở về, rồi quyết ở lì ở đó, giống như trong Secret vậy. Hão huyền ghê nơi.
.
Hồi nàng bảy tám tuổi, sau nhà có một khoảnh sân vuông vừa, tụi bạn cùng lớp hay ghé vào chơi, nhảy dây, cá sấu lên bờ, rồi đóng cải lương đủ thứ. Học trò xã huyện nghèo, đôi ba đứa thì mặt mày còn sáng sủa, phần lớn là tèm lem, được đi học đúng tuổi đã là may mắn.
.
Hồi nàng mười một tuổi, có con bạn hay đạp xe chở nàng đi học. Chiều về trời ươm mát, hai đứa rãnh nhảm không về thẳng nhà mà tắp xe vô bờ sông dọc đường, ngồi vô tư dưới bóng dừa, dòm ra mặt nước sông long lanh lấp lánh, tận hưởng vài ba phút yên ả chẳng vội vàng. Giờ đây đôi khi đi ngang qua chỗ cũ, nàng cũng thi thoảng nhớ lại, mà không thể nhận ra nổi chính xác là ở chỗ nào. Phố xá thay đổi hết, làm sao nhận ra bờ đê bọc con sông nhỏ gần hai mươi năm chứ. Mà nhỏ bạn ngày nào giờ cũng không biết đang ở nơi nao.
.
Hôm bữa ghé nhà thầy, lôi hình cưới thầy ra coi. Tới đoạn rước dâu, thấy đoàn đi trên con đường thị trấn, ngay chỗ nhà nàng thôi mà không nhìn ra nổi đây là cái chỗ nào, toàn là cây dừa, hàng rào dâm bụt, lô nhô vài ba mái nhà lá. Quay qua hỏi thầy, thầy cũng bất ngờ chưng hửng. Thời gian ơi là thời gian. 
.
Thị trấn của nàng bây giờ hầu như không thiếu thứ gì. Nhà cửa mọc lên san sát, mà sao thấy xa lắc, xa hơn nhiều so với cái hồi muốn qua nhà hàng xóm thì phải bước qua bậc cửa nhà, rồi ra đầu ngõ, rồi ra đường cái, rồi đi hết hàng rào, rồi mới quẹo vào ngõ nhà hàng xóm. Vậy mà tụi con nít hồi nớ siêng rủ nhau đi chơi lắm, dù phải chạy tới nhà từng đứa hú hí đủ điều, chứ không phải ngồi ở nhà cầm điện thoại lên gọi phát một chục đứa rồi hẹn tụi nó ra quán abc ngồi nha. 
.
Sao mà nàng quê mùa quá vậy nàng ơi ;(

Thứ Hai, 13 tháng 3, 2017

muốn đi nhanh thì phải chậm



Tháng ba. Mọi thứ trôi về neo lại giữa lưng chừng. Ngày tháng vẫn trôi nhanh về phía trước, và bốn mùa vẫn lặng lẽ luân hồi. 
.
Nàng thấy mình tự dưng sống chậm lại, mà kỳ lạ là suy nghĩ bỗng giản đơn hơn. Không mưu cầu gì nhiều, không đòi hỏi yêu thương từ người khác. Ngày qua đi đủ bận rộn để quên, và đủ lả lơi để nhớ. Quên với nhớ, đôi khi cũng chỉ một người.
.
Thay vì hối thúc thì nàng chọn ngồi lại và chờ đợi, bởi không muốn người đến tìm nàng với trái tim hối hả, bởi nàng chỉ muốn người có thể đến trễ nhưng mà ở lại đến cuối cùng. Và nàng đã ngồi ở đó, nhìn nắng gắt gỏng ở ngoài kia. Tháng ba không cho nàng có cơ hội lãng mạn.
.
Nàng muốn đi đâu đó một mình, mặc áo ấm, uống cà phê, và chụp ảnh. Cơ mà nàng nhát lắm, nên nếu có ai đó cầm tay dắt nàng đi thì tuyệt. Sẽ là những sớm mai giục nhau ra khỏi chăn ấm, những trưa ngồi lại đâu đó nghỉ chân, những chiều thấy lòng bỗng dưng hoang hoải ở vùng đất lạ, những đêm muộn không muốn bước chân quay trở về. 
.
Có nhiều con đường dẫn tới hạnh phúc. Có con đường ngắn, có kẻ phải đi đường vòng. Nàng tin rằng nếu thực sự là như vậy, cớ gì chúng ta phải hối hả. Có thể rằng chúng ta đang đứng giữa đường vòng. Có xa một chút, nhưng mà đủ trải nghiệm để trao cho người khác yêu thương, và cả quyền làm tổn thương ngược lại chính mình. 
.
Trái tim con người kỳ lạ lắm, muốn đi nhanh thì phải chậm. Gửi cho ai đó một lời hẹn tháng tư và tháng bảy, nghen!

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2017

bè, bạn



Tháng 2. Mà cứ ngỡ đâu mùa hè, vì phượng trên cái cây trước nhà ra hoa đỏ sớm. Mong hè ơi là mong.
.
Bạn bè tụ hội sau những quãng thời gian bôn ba, xa cách, vì mỗi đứa bận lo cho gia đình nhỏ của mỗi người. Vui chưa được bao lâu, thì tự dưng mà muốn nghỉ chơi nhau ra. Phải chi mà ai cũng vô tư như tụi mình, ha, ha!
.
Tình bạn. Tưởng đơn giản mà hóa ra lại khó. Chơi với nhau sao cho được lâu nhất có thể, vui nhất có thể, sao cho dù là thời gian cũng không thể nào lấy mất nụ cười và những câu chọc ghẹo điên khùng. Bạn bè, hông phải chỉ để xã giao hay lảng tìm con đường đi khác tránh không chạm mặt. Bạn bè mà gây nên cảm giác ngại ngùng, thì nên nghỉ chơi thì tốt hơn.
.
Nàng không có nhiều bạn thân. Nên nàng trân trọng. Nàng chưa bao giờ nghĩ quen bạn mình sẽ được lợi ích gì, hay ngược lại. Đôi khi nhận phần thiệt về mình, cũng hổng có băn khoăn, miễn sao vui, là được. 
.
Bạn phổ thông, là một khái niệm lạ kỳ, luôn gây nên trong lòng nàng vô vàn xúc cảm. Lúc quen, lúc lạ, lúc quên, khi mùa phượng về lại vu vơ ngồi nhớ. Lúc thấy thương như người nhà, lúc thấy nhạt như những con sông không trôi về một hướng. 
.
Với chúng nó, hình như nàng ít khi nào ngồi nói những câu sến súa. Mà dạo này tự dưng lại muốn nói quá trời. À, ừ, thì... hai mươi mấy năm, khoảng thời gian tưởng chậm mà nhanh. Định mệnh lại một lần nữa xô chúng ta vào nhau, mong rằng dù cho bao nhiêu dâu bể, những khoảng khắc này còn tồn tại mãi mãi, hoan hỉ như là hôm qua, như là tuổi trẻ, như là bé thơ...