Tháng sáu rồi. Tháng của những ngày hanh oi đổ lửa, những ngày mưa dầm sấm nổ, những ngày cơn nhớ lại trở mình. Trường cũ, tình xưa, thầy cô, bè bạn. Hồi ức ta rộng lớn thế, mà cũng có lúc phải bị lấp đầy.
.
Nàng ngán ngẩm việc cứ phải ngồi vào bàn phím và gõ những chuyện gì đâu cũ rích. Mà biết làm sao, nàng đối với hiện tại thì trơ lì, với công việc thì cứng nhắc, chỉ có khi đứng trước trí nhớ mình là mềm yếu. Mùa hè, chẳng khác nào một vết thương cũ, tuy đã lành miệng mà vẫn để lại vết vẹo lồi. Ừ thì... mùa hè, mưa rơi, phượng đỏ, áo trắng, vòng xe.
.
Nàng không còn thích nói về những câu triết lý ngập ngụa giáo điều. Nàng chỉ muốn có ai đó một đêm mưa muộn chịu ngồi cạnh bên nàng, dòm ra ngoài hiên, nghe nàng trần tự trái tim mình, thi thoảng gật gù, và nếu có thể hãy nhẹ nhàng cười trêu khi lỡ như trong một phút giây nào nàng chợt nhiên rơi nước mắt.
.
Trên quãng đường đã đi qua, ai người từng cùng nàng chia sẻ, ai người tạm chia tay nàng giữa ngã tư đường, ai người đã dừng lại đâu đó, ai người vẫn chung một con đường, chỉ là ta đi với những vận tốc không giống nhau. Âu cũng là duyên, là phận, có tiếp tục cùng nhau nữa hay không cũng là do quyết định của mỗi người.
.
Bạn bè xưa, đôi khi cũng còn khơi lại trong buổi tiệc tàn, khi cơn say đã bắt đầu ngấm vào não, vào tim. Có một vài bóng hình cứ vương vấn mãi, muốn nhắc, mà lại thôi. Dòng đời nào mà không chảy một chiều. Nên lỡ như mà người nào đó có chảy theo một dòng khác, thì sức nàng vĩnh viễn không cách gì giữ được.
.
Đoạn đường mà ta đã ngây thơ đi qua, hóa ra chính là đoạn đường đậm sâu và ám ảnh nhất.
.
...cho đến bây giờ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét