ME

ME

Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

Đà Lạt vẫn còn cái cớ



Lần này thì nàng đã không thất hứa cùng Đà Lạt. Đã bao lâu rồi, vậy mà không có cảm giác xa lạ, như là trở về một nơi nào đó luôn ở sẵn trong tim.
.
Không phải là cảm giác háo hức như lần đầu tiên, không phải để mưu cầu niềm vui như lần thứ hai, cũng không còn nhộn nhịp bạn bè như lần thứ ba. Chỉ là một thứ cảm giác ngọt ngào dịu dàng lan tỏa trong lòng, chua ngọt thanh tao như khi cắn một trái dâu ngon.
.
Nàng có những ngày cao nguyên đủ lạnh để biết chắc mình đang ở giữa lòng Đà Lạt, bầu trời vẫn trong, mặt hồ xanh mướt, nắng tỏa nhẹ nhàng mà vẫn mang hơi gió buôn buốt trong không khí. Choàng chiếc khăn màu xanh của bạn, thấy mình ấm tự trong tâm.


.
Bạn có hạnh phúc không khi sáng sớm thức dậy thấy mưa rơi ngoài cửa sổ? Tiếng mưa đều đều trên mái ngói, bầu trời Đà Lạt vẫn sáng, cây cối vẫn xanh, cơn mưa chỉ làm mọi thứ thêm lung linh và mươn mướt. Nàng thong thả vùi lại vào trong chăn, bạn đồng hành vẫn còn say ngủ, chắc chỉ để riêng nàng ngắm trọn phút giây này. Rồi mai mốt trở về Sài Gòn, trở về với những cơn mưa dai dẳng ầm ào thốc gió, chắc chắn rồi sẽ lại nhớ mưa nơi này.
.
Những hôm muốn trốn tránh loài người, cả bọn kéo nhau về nơi thanh vắng, nơi mà không phải chỉ bước chân xuống ô tô là tới, bạn phải đi bằng cả sự háo hức mong chờ. Thiên nhiên chắc chắn sẽ không bạc đãi bạn, chờ bạn ở phía trước, chắc chắn sẽ là biển bạc đồng xanh, là núi rừng hùng vĩ, là bờ hồ trong mát, là thung lũng yên bình. 


.
Đêm cao nguyên lạnh buốt, thật thích hợp để ngồi xuống cùng nhau, nếm ít vị cay nồng, chạm vài ly bia đắng, chơi đôi ba trò chơi con nít, để niềm vui tự dưng mà lan tỏa trong lòng. Còn nỗi buồn, sẽ biết cách mà biến mất. Mọi điều xảy đến đều có nguyên do của nó, "cám ơn người đã rời xa nàng", để nàng đến được với căn phòng này, với khu vườn này, với những người bạn vừa mới nên duyên. Những đêm thật vui, nàng đã ngủ thật ngon giữa cái lạnh say người.
.
Đôi khi nàng bị cảm xúc chi phối quá nhiều. Âu cũng là do nàng đã quá kỳ vọng. Thật may là họ đã vực nàng dậy, kéo nàng vào trong những miền đất mới, những món ăn ngon, khiến nỗi buồn không có cơ hội trở về. Quả thật, quan trọng nhất là bạn đi với ai. Nàng đã có những người bạn đồng hành tuyệt vời, người đã cùng nàng vòng vèo quanh hồ, phóng xe vượt dốc, nói những chuyện nhảm nhí, hùa cùng nàng mấy trò nhăng cuội, sẻ chia cùng nàng bầu không gian lãng đãng của xứ sở thần tiên. Chưa quay về đã hẹn nữa một chuyến đi. 


.
Nàng đã lần nữa có lại cảm xúc đó, thứ cảm xúc lạ kỳ khi vừa thức dậy trên chuyến xe đêm, vén màn kính xe và thấy sương giăng mờ trên ô cửa. Đà Lạt, có lẽ sẽ mãi mãi là nơi lưu nhớ, đối với nàng. 
.
Vẫn chưa đi hết những nơi muốn đến, chưa lê la hết những hàng quán muốn ghé vào ăn, vì ở Đà Lạt, muốn vội vàng cũng không được. Cứ phải để bầu không khí lạnh ấy, kiến trúc Pháp này, và cả sự dễ thương của người dân nơi đây nhẹ nhàng thấm vào trong tim, rồi vô tình ngự trị rất lâu, rất lâu sau đó, kể cả bạn có dịp quay lại Đà Lạt hay không, thì những ký ức này cũng khó mà phai nhạt. Mọi thứ chưa thật vẹn tròn, là để mình còn có cớ để gặp lại lần sau.

Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017

nhớ người tháng sáu



Tháng sáu rồi. Tháng của những ngày hanh oi đổ lửa, những ngày mưa dầm sấm nổ, những ngày cơn nhớ lại trở mình. Trường cũ, tình xưa, thầy cô, bè bạn. Hồi ức ta rộng lớn thế, mà cũng có lúc phải bị lấp đầy.
.
Nàng ngán ngẩm việc cứ phải ngồi vào bàn phím và gõ những chuyện gì đâu cũ rích. Mà biết làm sao, nàng đối với hiện tại thì trơ lì, với công việc thì cứng nhắc, chỉ có khi đứng trước trí nhớ mình là mềm yếu. Mùa hè, chẳng khác nào một vết thương cũ, tuy đã lành miệng mà vẫn để lại vết vẹo lồi. Ừ thì... mùa hè, mưa rơi, phượng đỏ, áo trắng, vòng xe.
.
Nàng không còn thích nói về những câu triết lý ngập ngụa giáo điều. Nàng chỉ muốn có ai đó một đêm mưa muộn chịu ngồi cạnh bên nàng, dòm ra ngoài hiên, nghe nàng trần tự trái tim mình, thi thoảng gật gù, và nếu có thể hãy nhẹ nhàng cười trêu khi lỡ như trong một phút giây nào nàng chợt nhiên rơi nước mắt. 
.
Trên quãng đường đã đi qua, ai người từng cùng nàng chia sẻ, ai người tạm chia tay nàng giữa ngã tư đường, ai người đã dừng lại đâu đó, ai người vẫn chung một con đường, chỉ là ta đi với những vận tốc không giống nhau. Âu cũng là duyên, là phận, có tiếp tục cùng nhau nữa hay không cũng là do quyết định của mỗi người.
.
Bạn bè xưa, đôi khi cũng còn khơi lại trong buổi tiệc tàn, khi cơn say đã bắt đầu ngấm vào não, vào tim. Có một vài bóng hình cứ vương vấn mãi, muốn nhắc, mà lại thôi. Dòng đời nào mà không chảy một chiều. Nên lỡ như mà người nào đó có chảy theo một dòng khác, thì sức nàng vĩnh viễn không cách gì giữ được. 
.
Đoạn đường mà ta đã ngây thơ đi qua, hóa ra chính là đoạn đường đậm sâu và ám ảnh nhất. 
.
...cho đến bây giờ.