ME

ME

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009

như là một dáng dỏng cao

Giữa vô biên, đôi khi em vẫn gặp một ai đó giống những người em đang giữ trong trái tim mình. Là cái dáng dỏng cao, là mái tóc bồng lên như đang rối, là cái phong thái điềm nhiên đáng tin cậy cần thiết của một gã trai... nhắc em nhớ anh, vì người đó... trong một vài khoảnh khắc giống anh đến nao lòng. Và những xúc cảm lại một lần nữa trải nghiệm, cũng còn đầy yêu dấu xót xa. Chợt thấy run người, hoá ra anh nào đã đi xa, vẫn ở trong nỗi nhớ em và cồn cào mỗi khi bắt gặp một điều gì tương tự...

Vậy nhưng khuôn mặt người đó không tròn như anh, những đốt tay cũng không dài như cái lần em cảm nhận được khi cùng anh lang thang bờ cát, còn làn da anh thì vẫn còn non so với cái màu nâu rám thời gian kia. Chỉ là người đó vừa ngang qua một thoáng, rơi vãi lại trong em sự bồng bềnh như người đang say sóng. Rồi người đó khuất dần, em thấy anh đi về nơi em... từ phía ngược nắng. Không tin vào chuyện người giống người, nhưng cảm xúc này thì không sao ngăn cản được.

P.S : em viết cho mình và trách cái người làm cho trí nhớ em trào ngược...

4 nhận xét:

  1. cái này là nỗi nhớ gợi từ cảm giác nè em.

    cảm giác người quen của anh cũng mạnh lắm, vì anh sống nhiều bằng cảm giác. nên đọc mấy dòng này, anh chẳng có gì ngạc nhiên. :)

    Trả lờiXóa
  2. thì là cũng giống nhau nên mình đánh hơi nhau hay lắm :)

    Trả lờiXóa
  3. Có thể đó là "say nắng" mà nắng thì ko hẳn ngày nào cũng có nhưng nếu có thì chỉ hết ngày là tắt.

    Trả lờiXóa
  4. dự báo thời tiết trong blog em hả chị ^^

    Trả lờiXóa